cô thành bế truyện
Hắn đã lợi dụng Chí thành tay sai đâm thuê, chém mướn. Và Chí, vốn đã cô đơn trong cái xã hội loài người khinh rẻ nhau, giờ đây, khi đã là một người trưởng thành, bế tắc trước cuộc đời và nỗi cô đơn càng cao hơn,cuộc đời này còn gì để tiếc nuối nữa đâu.
Cô thành bế - (Chương 1) - Tác giả Milan Lady Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Vay Tiền Online Me. Trọn bộ Cô Thành Bế Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Cô Thành Bế Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Bạn đang đọc truyện Cô Thành Bế của tác giả Milan Lady. Tuyết trên thềm, trăng trước đình, hãy còn chập chờn nơi đáy mộng. Yến tan tác, người bặt thinh, chẳng buồn ngoảnh trông xuân năm nào. Vốn là một thiếu niên tài tuấn, qua lại giữa nhân sĩ danh thần, nhân sinh tưởng chừng như nước chảy róc rách, như xuân xa um tùm, chàng lại chẳng chạy thoát được vòng xoáy vận mệnh cuốn vào vực sâu. Lưu ly dễ vỡ *, cửa cấm nặng nề đóng lại, ngăn cách với trần duyên. May còn có nàng, cùng thưởng nến bạc trăng thu, cùng vượt giá lạnh cung khuyết, thấm thoắt đã mười năm. “Ta thích nhìn công chúa rạng rỡ rộ cười, phục dịch nàng thôi cũng đủ khiến lòng ta sung sướng muôn phần. Ở nơi u tối lạnh lẽo này, nàng là nguồn sáng duy nhất của lòng ta, còn sáng hơn cả mảnh trăng thượng huyền treo trên kia.” Sống trong nhung lụa gấm hoa, được đế vương cưng chiều cũng chẳng cách nào mở được cánh cổng đóng chặt của tòa thành cô độc. Trên bước đường đời, dù yêu hay hận cũng đều không phải chỉ cần một lòng là đạt được. “Hoài Cát, chúng ta đều bị vây hãm trong đây rồi.” Câu nói đùa thuở thơ bé đã trở thành lời sấm. Một bức tường thành, chia lìa đôi ngả. Tiếng đồng hồ nước văng vẳng xa xôi chẳng thể phá vỡ được lời thề ước “Nếu người là bông sen, thần sẽ là gợn sóng vờn dưới hoa lá người, năm năm tháng tháng, theo gió đuổi mưa hướng bạn lòng.” Bóng hình trên gối đầu, dáng ảnh dưới lần áo, đến cùng lại hóa cơn ác mộng mùa xuân. Cầm bức tranh cuộn của câu chuyện khi xưa, bước ra khỏi nơi sân sâu đương độ thắm sắc, khóa nỗi lưu luyến hồng trần vào khoảng không quên lãng. Chỉ mong kiếp sau sẽ nhặt được bông hoa điền nàng đánh rơi trên cánh đồng. Nếu yêu thích thể loại ngôn tình, bạn không nên bỏ qua Một Bước Lên Tiên hoặc Cô Dâu Bị Chiếm Đoạt Danh sách chương truyện Cô Thành Bế Chương 1 – Lời tựa Trách chi gió đông, tự ta than Chương 2 – Dẫn Chương 3 – Cửa cung Chương 4 – Nội thị Chương 5 – Thôi Bạch Chương 6 – Trung cung Chương 7 – Huy Nhu Chương 8 – Thu Hòa Chương 9 – Hòa thân Chương 10 – Xóc tiền Chương 11 – Kim thượng Chương 12 – Chuyện đêm Chương 13 – Bóng mây Chương 14 – Mơ ủ Chương 15 – Thiếp thơ Chương 16 – Ty sức Chương 17 – Trộm cháu Chương 18 – Miện hoa Chương 19 – Thất tịch Chương 20 – Quan Âm Chương 21 – Cầu mưa Chương 22 – Tào lang Chương 23 – Điền từ Chương 24 – Phi bạch Chương 25 – Cung loạn Chương 26 – Mạch ngầm Chương 27 – Tâm nguyện Chương 28 – Lấy bỏ Chương 29 – Tiểu Tống Chương 30 – Thương Lang Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
Hồi 1 Bờ thu dung nở đôi nhạn bay* Nguyên văn cụm này là “Thu phố dung tân Phù dung nở bên bờ sông thu”, cũng là tên một bức tranh lụa cổ hiện đang được cất giữ ở Viện Bảo tàng Cố cung Đài Bắc, theo các chuyên gia khảo cứu thì là tác phẩm của họa sĩ Thôi Bạch thời Bắc quả mở cửa cung giữa đêm vô cùng nghiêm trọng, ta đã sớm biết điều đó từ lúc mới vào ấy ta tám tuổi, bị người trong họ nghĩ cách đưa vào cung làm tiểu hoàng môn *. Trước đó, cha ta qua đời, mẹ tái giá với người khác, trong họ cũng không ai muốn nhận nuôi ta, bởi vậy nên đối với ta, đây là chuyện chẳng còn cách nào.* Cấp bậc nhỏ nhất của hoạn học lễ nghi quy chế cung đình cùng ba, bốn mươi đứa trẻ đồng thời vào cung khác, đến những đoạn quan trọng, nội thị điện đầu * phụ trách dạy bọn ta, tên Lương Toàn Nhất, sẽ mời quan chủ quản các ty trong hai tỉnh nội thị ** tới giảng giải cụ thể cho bọn ta.* Một chức quan cửu phẩm của hoạn quan.** Thời Tống, nội thị/hoạn quan được chia thành hai cơ quan Nhập nội nội thị tỉnh và Nội thị tỉnh, phần sau sẽ có giải thích cặn kẽ.“Đến khi trời tối, mọi lối ra vào hoàng thành đều phải đóng cửa, trước khi mặt trời mọc, tuyệt đối không thể tự tiện mở ra.” Nói câu này là quan chủ quản Nội Đông Môn, tên Trương Mậu Tắc. Ra vào cung đa số đều phải đi qua Nội Đông Môn, làm chủ quản ở Nội Đông Môn tức là quản lý người và vật xuất nhập cung cấm, là một chức vụ khá quan trọng đối với hoạn quan. Khi đó, thầy chỉ mới hơn hai mươi, không mấy ai có thể nhậm chức này ở cái tuổi ấy, thần sắc thầy thanh bạch, không tự cao tự đại, giọng điệu cũng rất ôn hòa. Ta còn để ý thấy, trong số các nội thần * tới giảng bài hôm ấy, màu áo thầy mặc là tối cũ nhất, như thể đã bận rất nhiều năm, song vẫn được giặt giũ sạch sẽ.* Chỉ quan viên, thái giám, hộ vệ phục vụ hoàng đếtrong cung.“Nếu ai quả thực có việc quan trọng, phải mở cửa cung ban đêm thì phải có mặc sắc ngư phù *.” Trương Mậu Tắc tiếp tục giải thích các thủ tục kế “Người nhận sắc chỉ phải ghi lại thời gian, căn nguyên cặn kẽ của sự việc, tên cửa cần mở và nhân số, thân phận của những người cùng ra vào theo mình trước rồi đưa tới Trung thư môn hạ **. Từ đại tướng quân giữ cửa trở xuống, các thủ thần liên quan sau khi xem xong phải tới nội các bẩm tấu, quan gia ngự phê cho rồi mới có thể mời nội thần giữ chìa khóa cửa cung đến mở cửa.”* Mặc sắc là sắc chỉ do hoàng đế tự tay viết, không đóng ấn triều đình mà trực tiếp hạ lệnh.** Tên cơ quan hành chính tối cao do các quan đứng đầu Môn hạ tỉnh, Trung thư tỉnh và Thượng thư tỉnh đồng quản tri * Nhập nội nội thị tỉnh đều biết, ở trong cung, Nhậm Thủ Trung quyền cao chức trọng, vốn không cần tới giảng bài, nhưng đúng lúc ấy lại tiện đường qua đây, bèn vào xem, nghe Trương Mậu Tắc nói xong đoạn này thì gật đầu, quét mắt nhìn bọn ta một lượt rồi nói “Các ngươi nghe cho thật kỹ, lúc mở cửa cung cũng có điều phải chú trọng đấy.”* Tên một chức quan hoạn quan, ở Nội thị tỉnh, tả ban đô tri và hữu ban đô tri là chức quan cao nhất, Nhập nội nội thị tỉnh thì lên trên còn có đô đô nín thở dỏng tai lên nghe Trương Mậu Tắc giảng tiếp “Trước khi mở cửa, thủ thần các cửa phải đối chiếu nghiệm xét ngư phù bằng đồng với các nội thần giữ chìa khóa.” Trương Mậu Tắc giơ một cặp ngư phù lên cho đám bọn ta đang chia nhóm ngồi trước mặt thầy xem “Phù tiết đồng có khắc hình cá và tên cổng thành, mỗi ngư phù đồng đều được chia ra làm hai nửa trái phải, thủ thần các cửa và nội thần giữ chìa khóa mỗi bên giữ một. Trong lúc đợi mở cửa, quan, ty giữ cửa phải chuẩn bị xong xuôi cấm vệ thủ cửa, trong ngoài cửa mỗi bên hai đội, đốt đuốc lấy sáng, thủ thần, nội thần cẩn thận nghiệm xét ngư phù, bảo đảm không có gì sai nhỡ rồi mới được mở cửa. Dẫu ngư phù có khớp mà thủ thần nội thần chưa nghiệm đã mở cửa, hoặc nghiệm không khớp nhưng vẫn mở, hoặc người không nhận mặc sắc lại tự tiện mở cửa, đều phải chịu luật hình trừng phạt nghiêm khắc.”“Đã nhớ rõ cả chưa?” Nhậm Thủ Trung chen lời hỏi. Bọn ta đều cúi người thưa dạ, ông ta chỉ vào tiểu hoàng môn ngồi hàng đầu cách ông ta gần nhất, ra lệnh “Ngươi, thuật lại xem.”Đứa bé đó lại hơi đần ra, đứng nghĩ hồi lâu mới lắp bắp nói được hai ba câu, giữa chừng còn có sai Thủ Trung cốc đầu nó, tức giận mắng “Có mấy câu thế thôi mà cũng không nhớ được thì vào cung làm ăn thế nào? Tương lai trong các ngươi khó tránh khỏi sẽ có vài đứa nhận nhiệm vụ giữ chìa khóa cửa cung, xảy ra sai sót là rơi đầu chết chắc!”Trương Mậu Tắc đứng bên bổ sung “Nếu để người ra vào không đúng cách thức luật lệ, nhẹ thì tù đày, nặng thì treo cổ.”Đám tiểu hoàng môn nghe mà kinh hãi, trái phải nhìn nhau, thầm líu lưỡi.“Ngươi ra ngoài sân, quỳ xuống mà ngẫm, miễn ăn bữa tối.” Nhậm Thủ Trung xử phạt đứa bé kia, lại nhìn những đứa khác, cuối cùng chọn trúng ta “Ngươi đã nhớ hết chưa?”Ta đứng lên khom người, mạch lạc trả lời ông ta, thuật lại nguyên văn lời Trương Mậu Tắc “Đến khi trời tối, mọi lối ra vào hoàng thành đều phải đóng cửa, trước khi mặt trời mọc, tuyệt đối không thể tự tiện mở ra. Người nếu quả thực có việc quan trọng, phải mở cửa cung ban đêm, đều phải có mặc sắc ngư phù… Nếu để người ra vào không đúng cách thức luật lệ, nhẹ thì tù đày, nặng thì treo cổ.”Không sai một chữ, nội thần các ty từ Trương Mậu Tắc trở xuống đều gật đầu mỉm Thủ Trung cũng rất hài lòng, hiền hòa hỏi ta “Nhà ngươi tên gì?”“Lương Nguyên Hanh.” Ta đáp, lại bổ sung “Nguyên Hanh trong Nguyên Hanh Lợi Trinh * ạ.”* Đây là lời quẻ của quẻ Càn trong Kinh dịch, được coi là bốn tính chất cơ bản của quẻ Càn, thường được hiểu theo nghĩa rộng là bốn mùa Nguyên 元 – mùa xuân, Hanh 亨 – mùa hạ, Lợi 利 – mùa thu, Trinh 贞 – mùa đông; về mặt sự đời, Nguyên Hanh Lợi Trinh lần lượt đại diện cho nhân, lễ, nghĩa, nhiên, lời ta nói chẳng khác nào vẽ rắn thêm chân, vừa ra khỏi cửa miệng đã khiến người người biến sắc. Nhậm Thủ Trung bước hai bước tới trước mặt ta, quạt cho ta hai cái tát đầu “Nhãi ranh xằng bậy to gan, ngươi không biết tị húy à?”Bấy giờ ta mới láng máng nhớ ra, trước đây lúc giải thích cho ta về cái tên của ta, cha ta cũng từng dặn dò rằng không được nhắc tới chữ “Trinh” trong đó với người khác, bởi kim thượng tên húy là “Trinh 祯”, thế nên “Trinh 贞” cũng phải tị húy *.* Chữ Trinh 祯 này có nghĩa là cát tường, chữ Trinh 贞 này có nghĩa là trung trinh, hai chữ đồng âm Hán [zhēn].Ta nhất thời ngớ ra, không biết phải ứng đối ra sao, chỉ lặng lẽ cụp mắt đứng Thủ Trung bảo kẻ dưới “Dẫn nó xuống nhốt lại, đợi ta xin chỉ thị của quan gia rồi xử phạt sau.”Ta ở trong một gian phòng nhỏ tối hai, ba ngày, nằm ngẩn ngơ, cơ hồ không ăn cơm, nhiều lần trong cơn mê ngủ, ta tưởng là mình sắp chết cùng cũng có người mở cửa, ánh sáng đã lâu không thấy tràn vào như thủy triều, đâm mắt ta đau lần nữa mở mắt, ta trông thấy gương mặt hiền hòa của thầy Lương Toàn Nhất. Đại khái là vì ta cùng họ với thầy nên thầy vẫn luôn rất tốt với ta.“Đi thôi.” Thầy nói. Thấy ta không còn sức nhấc chân, ấy vậy mà thầy lại ngồi xổm xuống, tự mình cõng ta ra không sao nén được nước mắt nhỏ xuống cổ thầy, thầy tiếp tục bước đi điềm nhiên như không, cũng không an ủi gì ta, chỉ nói “Sau này phải cẩn thận. Nếu là phạm húy ở bên ngoài thì còn có thể che giấu được, nhưng trong cung thì khác, hơi chút sai lầm thôi cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng. Là Trương tiên sinh khẩn cầu hoàng hậu nói giúp cho ngươi trước mặt quan gia, con nên nhớ lấy việc này…”Đương nhiên là ta sẽ nhớ kĩ rồi. Sau buổi giảng bài kế tiếp của Trương Mậu Tắc, ta bám theo thầy ra ngoài, chạy tới trước mặt thầy quỳ xuống, khấu đầu tạ ơn cứu chỉ cười khẽ, nói “Tên thằng nhóc nhà cậu quá dễ gợi đến chữ phạm húy, vẫn nên đổi một cái tên khác cho thỏa đáng thì hơn.”Ta đồng ý, kính nhờ thầy đổi tên cho thoáng trầm ngâm rồi bảo “Hoài Cát, sau này cậu cứ lấy tên là Lương Hoài Cát đi.”Ta nghiêm túc cảm ơn thầy. Thầy lại nói “Có phải cậu từng đi học không?”Ta đáp “Trước đây từng học vài chữ với cha ở nhà ạ.”Ông gật đầu, lại dụng tâm quan sát ta thêm một lượt rồi mới xoay người rời đi.
REVIEW TRUYỆN CÔ THÀNH BẾ Tác giả Mễ Lan Lady Thể loại Cổ đại, cung đấu, ngược, thâm tình, cảm động, SE CP Công chúa × Thái giám Tình trạng Đang edit Review bởi Cúnnn Chỉnh ảnh TMM ???? Văn án Nhân Tông thịnh trị, con dân no ấm, trời yên biển lặng, khắp nơi thái bình Một câu chuyện tình yêu bị chôn vùi trong khẽ hở bụi bặm của thời gian, trong đống giấy cũ tỏa ra mùi trầm hương… “Thế thì, kiếp sau, chàng nhất định phải tìm được em. Em sẽ làm một nữ tử bình thường mặc váy bố, tóc cài cành mận, chàng có lẽ sẽ là một thư sinh vận bạch lan… Có một ngày, em xách giỏ đi hái dâu, chàng đi ngang qua ruộng dâu em hái, nhặt được trâm hoa cài đầu em vô tình đánh rơi…” ???? Nữ chính công chúa, nam chính thái giám, nam nữ chính sủng nhau, thế sự thiên hạ ngược nam nữ chính , SE Cô Thành Bế – “Cái bóng ở dưới chân, Hoài Cát ở trong lòng Công chúa.” ???? Cô Thành Bế, cùng với Bộ Bộ Kinh Tâm, Vĩnh An, Lưỡng Thế Hoa đối với mình là tuyển tập truyện ngôn tình sử thi rung động tâm can nhất. ???? Cô Thành Bế được kể dưới góc nhìn của Hoài Cát – thái giám trưởng quản bên cạnh Huy Cung công chúa, danh hào Phúc Khang – là con gái duy nhất của Nhân Tông Hoàng đế. Khác với những bộ ngôn tình nam chính thái giám giả khác, Hoài Cát không quyền cao chức trọng, không một tay che trời, chàng là thái giám thật sự, vì nhà nghèo mà tịnh thân bán mình vào cung, nhờ duyên hai lần trợ giúp mà được triệu vào Nghi Phượng Các hầu hạ công chúa. Một năm ấy, chàng 14 tuổi, còn nàng vẫn là tiểu cô nương cao quý nhất thế gian, vô ưu vô lo qua ngày. ???? Hoài Cát ở bên Huy Nhu, từ khi nàng đang học viết chữ, chỉ vì năn nỉ chàng chép bài hộ mà gọi chàng hai tiếng “ca ca”, từ đó về sau, mỗi lần muốn nhờ cậy, muốn làm nũng thái giám nhỏ, Huy Cung đều nhỏ giọng gọi ca ca. Hai tiếng ấy đối với Hoài Cát là ma chú, khiến chàng cam tâm tình nguyện cùng Huy Cung cả đời mắc kẹt trong tòa thành. Hai tiếng ấy, đối với Huy Nhu, là coi Hoài Cát như người nhà mà ỷ lại, mà bảo vệ, mà thương yêu. “Sao huynh cứ đi theo ta như một cái bóng vậy chứ?” “Ta không giống cái bóng, ta chính là cái bóng của công chúa. Công chúa ở đâu thì ta ở đó.” “Bóng ở đâu? Mà Hoài Cát ở đâu?” “Cái bóng ở dưới chân, còn Hoài Cát ở trong lòng công chúa.” ???? Cứ như vậy, Huy Nhu trưởng thành dưới sự che chở, bảo vệ của Hoài Cát. Chàng không chỉ là bạn, là huynh trưởng, là thầy giáo, chàng còn là người thân, là vô vàn tin tưởng. Huy Nhu nói, mọi người đều yêu nàng, nhưng không phải yêu Huy Nhu, là yêu Công chúa. Vua cha yêu nàng, nhưng biết rõ nàng không thích vẫn hứa gả nàng cho một kẻ xấu xí thô kệch ngay khi nàng mới 10 tuổi, chỉ biết “phò mã” là quản sự trông coi phủ công chúa. Hoàng Hậu yêu nàng, nhưng bà là người lý trí, bà sẽ nói với cương vị công chúa tôn quý thiên hạ, Huy Nhu cần làm những gì, chứ không hỏi xem nàng muốn cái gì. Lý Vĩ phò mã yêu nàng, nhưng hắn càng sợ nàng hơn, đôi mắt hắn nhìn nàng chứa đầy sự rụt rè e ngại khiến nàng căm ghét. Tào Đình yêu nàng, nhưng y yêu người nhà hơn cả. ???? Ngoài mẹ ruột là Miêu Hiền phi, chỉ có Hoài Cát thực lòng yêu Huy Nhu. Nhưng chàng yêu Huy Nhu, một tình yêu hèn mọn, lặng thầm và đau đớn, suốt cả cuộc đời chàng chưa từng dám nói yêu nàng, vì chàng không phải nam nhân, sao có tư cách đi yêu một người, còn là Công chúa cao quý duy nhất hoàng gia? Tình yêu của Hoài Cát, là lặng thầm ở bên Huy Nhu, lặng thầm chăm nàng từng bữa ăn giấc ngủ, lặng thầm nhìn nàng đương thiếu nữ bắt đầu mộng mơ về Tào Đình, lặng thầm ôm nàng an ủi khi thất tình, lặng thầm uống rượu vào ngày thành hôn của nàng và phò mã. “Trời mưa, ta vì người mà mở ô, gió lạnh, ta khoác áo cho người, khi người đọc sách, có ta châm trà, khi người đánh đàn, ta sẽ thổi sáo, người cười, ta ở phía sau cùng cười. nếu người khóc, ta có thể vừa hay đưa cho người tay áo sạch…” Thậm chí, đến hạnh phúc chàng cũng chỉ dám lặng thầm cảm nhận, là khi người bán thịt khen chàng biết chăm lo cho thê tử, chàng mỉm cười đáp “Thê tử của ta, là nữ tử đẹp nhất thế gian này.” ???? Tình yêu của Hoài Cát, đau đớn siết bao. Huy Nhu nói, nếu không phải thái giám, có lẽ chàng sẽ là Trạng nguyên lang, chàng tài hoa là thế, không được lên triều làm quan thì thật uổng phí. Nhưng với Hoài Cát, đâu cần như vậy, nếu không phải thái giám, chàng sẽ có thể đường đường chính chính cướp lấy Huy Nhu, có thể nói với cả thiên hạ rằng ta yêu nàng, có thể cùng nàng sinh con dưỡng cái, có thể có dục vọng nam nữ với nàng… “Nàng là người con gái tốt nhất trên đời, nên có một cuộc đời hoàn mỹ, khi còn là thiếu nữ được cha mẹ thương yêu, gả làm vợ người được phu quân che chở, tương lại con cháu đầy nhà, vui vầy xum họp. Tất cả những điều này, ta đều không thể cho nàng…” Tình yêu của Hoài Cát, tuy lặng thầm và đớn đau tới mức câm nín, nhưng lại là dòng nước ấm nhẹ chảy vào trái tim đã vốn se lạnh của Huy Nhu. Mà Huy Nhu yêu Hoài Cát, là tình yêu hừng hực như lửa cháy, nàng bằng cả sinh mệnh. Nhìn lại cả cuộc đời, đều là Huy Nhu chủ động đến bên Hoài Cát, chàng vì thân phận mà không dám tiến một bước, là Huy Nhu đi ngược với thời thế, đi ngược với sự ngăn cấm của cả thiên hạ, bỏ ngoài tai những lời buộc tội của đám quan sử, lê lết từng bước đau thương trên con đường máu, chỉ để ôm lấy chàng. “Đối với số mệnh cha sắp xếp cho con, con nhiều lần muốn tìm cái chết, nhưng vẫn lay lắt sống, vì mỗi lần con quay đầu, đều thấy chàng ở đó. Với con, chết không phải điều đáng sợ nhất, mà là ngày dài tháng rộng, không được ở bên chàng.” Hoài Cát là người nho nhã, tài hoa lỗi lạc, am hiểu thi họa, âm nhạc, chàng dịu dàng như nước, không màng danh lợi, lương thiện đối xử với cả thế gian, chính vì vậy mà có không ít lần bị người khác bắt nạt. Chàng thì chẳng sao, người khác nhục mạ chàng là hoạn quan, bất nam bất nữ, chàng vẫn yên lặng trầm mặc, nhưng Huy Nhu thì khác, nàng không cho phép ai sỉ nhục Hoài Cát “Sau này ai bắt nạt huynh, huynh nhất định phải nói với ta nhé, ta biết huynh sẽ bỏ qua, nhưng ta muốn bảo vệ huynh.” Huy Nhu yêu Hoài Cát, nàng hủy sự trong trắng của mình, chỉ để xứng với chàng “Hoài Cát, ta cũng là kẻ tàn khuyết.” Nhưng là nữ nhân gánh trên vai thiên hạ, làm sao có thể yêu một Thái giám? Huy Nhu một lòng muốn ở bên Hoài Cát, nàng không sợ thiên hạ, không sợ tấu sớ của quan sử, nhưng nàng lại sợ mái đầu bạc, đôi mắt u buồn, lưng già gầy yếu của Nhân Tông đế. Nhân Tông đế có lẽ không phải một vị vua tốt, một người chồng tốt, nhưng ông là người cha luôn nâng niu con gái trong lòng bàn tay. Kiếp này đã định, chỉ biết cắt hoa gửi nỗi nhớ chàng. “Công chúa, sau này ta vẫn ở bên nàng… Khi nàng ngắm trăng, ta đang đứng nơi góc nhỏ trong cung, cùng nàng nhìn về phía trăng, khi nàng dạo ngự hoa viên, ta sẽ đứng cách nàng một bức tường, có thể sẽ ngửi thấy mùi hương hoa trên người nàng do gió thổi qua, khi nàng đánh đàn, ta ở một nơi không xa lắm, có lẽ cũng cầm sáo, thổi một khúc nhạc giống nàng… Tuy rằng không thể như hình với bóng…” “Cái bóng ở dưới chân, Hoài Cát ở trong lòng.” “Hoài Cát, chàng nói liệu có kiếp sau không nhỉ?” “Kiếp sau, chàng nhất định phải tìm được ta nhé. Kiếp sau, chắc chắn ta không phải là công chúa nữa, làm một nữ tử bình thường, mặc chiếc váy vải thô, cài cành mận trên tóc… Còn chàng, chắc sẽ là thư sinh áo trắng… Bỗng một ngày, ta xách làn đi hái dâu, chàng cưỡi ngựa qua ruộng dâu ấy, nhặt được trâm cài tóc mà ta vô tình đánh rơi.” “Ta sẽ đối tốt với chàng… Lúc chàng đọc sách, ta sẽ châm hương, chàng vẽ tranh, ta pha màu… Lúc chàng mệt rồi, muốn múa kiếm, hay chơi ném thẻ, ta sẽ ở bên cạnh đàn một khúc… Lễ thanh minh hàn thực, chúng ta cùng du xuân ngắm hoa, thất tịch trung thu, chúng ta có thể cùng ngồi trước hiên nhà ngắm sao ngắm trời…” Nguyện kiếp sau, Huy Nhu không phải Phúc Khang công chúa của thiên hạ, chỉ là thê tử áo vải của chàng thư sinh Hoài Cát. “Dù chúng ta quên ký ức, ta đều hi vọng rằng, đôi ta vẫn sẽ xuất hiện trong sinh mệnh của nhau.”
cô thành bế truyện