cô vợ bỏ trốn 15 tuổi
Đọc bình luận châm biếm [TT8] Vợ của CEO chạy trốn Chương 64 Trực tuyến. Cập nhật lần cuối 04-02 2022 15:23:30. bạn đang xem [TT8] Vợ của CEO chạy trốn Chương 64 Đây là bản dịch tiếng việt của manga nổi tiếng [TT8] Cô vợ hợp đồng đào tẩu CEO Dịch giả: Lắc Thiện, Troentran 8.
Vay Tiền Online Me. Lâm Vũ Mặc xích đến gần khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn của Tần Phong, mập mờ nói “Tiểu Phong Nhi, có muốn lấy tiền nữa hay không?”Hô hấp nóng bỏng của hắn nhẹ nhàng phả vào mặt Tần Phong, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của cô trong nháy mắt đỏ bừng, cô thấp thỏm liếm liếm môi nói “Cái gì cơ?”“Cái này.” Lâm Vũ Mặc dùng một tay kéo thân thể vào trong ngực, muốn đem dục vọng ẩn nhẫn trong một ngày này giải thoát. Suy nghĩ đi liền với hành động, hắn cúi xuống hung hăng hôn cô, nhiệt tình cắn nuốt cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch. Tiếng rên khẽ của Tần Phong biến mất trong nụ hôn nóng bỏng của nhiên trong cơn u mê, Tần Phong tỉnh táo lại, cô dùng sức đẩy gương mặt tuấn tú tràn đầy mị hoặc của hắn ra, tay nhỏ bé nâng lên lau đôi môi vẫn còn lưu lại hương vị của hắn. Mặc dù khuôn mặt đã đỏ bừng nhưng vẫn cững miệng, dẩu môi nói “ Anh muốn hôn, đi tìm nữ nhân của anh đi, nụ hôn của em là hàng không bán.”“Hàng không bán?” Lâm Vũ Mặc buồn cười nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô. “Làm sao bây giờ? Anh chỉ muốn hôn cái loại hàng không bán này!”Vừa dứt lời, môi cũng đi theo mà đến, không để ý đến phản kháng của cô mà nhiệt tình hôn lên. Môi của hắn đem cả cách môi của Tần Phong ngậm vào trong miệng, hung hăng giày xéo. Chỉ chốc lát sau, cánh môi cô đã trở nên sưng là lần đầu tiên Tần Phong trải nghiệm nụ hôn mạnh mẽ, bá đạo lại nóng bỏng, triền miên như vậy. Lưỡi hắn như có sức hút mạnh mẽ, tận tình thăm dò trong miệng cô, câu trọn từng tấc hương thơm, khiến lòng cô vì hắn mà cuồng loạn. Cô cảm thấy nhiệt độ cơ thể mình vì nụ hôn của hắn mà không ngừng tăng cao, phút chốc đã trở nên nóng Vũ Mặc cúi xuống nhìn cặp mắt mở to của Tần Phong, không khỏi khẽ cười một tiếng. hắn đưa tay ra nhẹ nhàng giúp cô khép mắt lại, cười nói “Tiểu Phong Nhi, hôn môi là không thể mở mắt.” Nói xong lại nặng nề hôn Phong chỉ cảm thấy nụ hôn của Lâm Vũ Mặc giống như ngọn lửa thiêu đốt cô, khiến đại não cô nhanh chóng ngừng hoạt động, chỉ có thể đắm chìm trong nụ hôn của hắn. Nghĩ lại, cô cảm thấy dường như mình cũng có chút động lòng với hắn. Hắn anh tuấn như thế, thản nhiên như thế. Không biết từ khi nào, sức quyến rũ phái nam không ai sánh kịp toát ra từ hắn đã hấp dẫn cô thật sâu. “Chẳng lẽ mình đã yêu hắn?” Tần Phong lặng lẽ hỏi trái tim đập của mình. Từng nhịp đập liên hồi tựa như đã cho cô đáp nhỏ bé của Tần Phong lặng lẽ vòng qua Lâm Vũ Mặc, ôm lấy vòng eo của hắn. Hành động của Tần Phong khiến Lâm Vũ Mặc kích động không ngừng. Cái miệng nhỏ nhắn của cô thật ngọt, khiến người luôn không thèm hôn nữ nhân như hắn trầm mê không đắm chìm trong nụ hôn của hắn, Tần Phong đột nhiên cảm thấy không khí trở nên mỏng manh. Lúc này, Lâm Vũ Mặc rốt cuộc cũng cảm thấy hôn đủ, hắn lưu luyến buông đôi môi thơm của cô ra. Tần Phong dựa vào trong ngực Lâm Vũ mặc gấp rút thở hổn hển. Khuôn mặt nhỏ nhắn vồn đã đỏ hồng, trải qua cái hôn mãnh liệt lại càng đỏ Vũ Mặc nhìn dáng cô xinh đẹp kiều diễm, trong lòng dấy lên cảm giác thỏa mãn chưa từng có.**********Tới buổi trưa, Tần Phong xách theo hai hộp cơm đi vào Lâm thị. Nghĩ tới hộp cơm cô làm cho hắn, trong lòng Tần Phong vô cùng thỏa mãn. Vì hắn rửa tay nấu canh, sẽ khiến lòng cô cảm thấy ngọt cô đi tới trước của phòng làm việc của tổng giám đốc thì nghe thấy tiếng nữ nhân khóc từ bên trong truyền ra. Tình cảnh này khiến cô cảm thấy bồn chồn không dứt. Tò mò ghé vào khe cửa xem xét tình hình bên trong, cô liền thấy Lâm Vũ Mặc thế nhưng đang ôm một cô gái khác, cô gái kia chôn đầu trong ngực hắn khóc thút thít, mà tay Lâm Vũ Mặc lại thân mật vuốt ve tấm lưng của cô gái cảnh hai người thân mật, xem ra cũng không phải chỉ có quan hệ bình thường. Cô gái kia không phải là một trong số những nữ nhân của Lâm vũ Mặc chứ? Nghĩ vậy, trong nháy mắt, đôi mắt xinh đẹp đã bị nước mắt làm cho mơ vũ Mặc khốn khiếp, đã có Tần Phong cô rồi lại vẫn còn ở cùng một chỗ với cô gái lẽ hắn còn chưa giải tán cái đám nữ nhân kia sao?Cái này mà nhịn được thì không còn gì có thể Vũ Mặc rôt cuộc coi Tần Phong cô là cái gì?Vật tiêu khiển lúc nhàm chán của hắn sao?Tần Phong cô còn chưa hèn hạ đến mức này!Cô mới không cần làm đồ chơi của người nghĩ, tức giận trong lòng càng phình to, cô rất muốn xông vào chất vẫn Lâm Vũ Mặc, hỏi hắn vì sao đã có cô rồi mà vẫn cùng ở chung một chỗ với cô gái đây không lâu, không phải hắn mới hướng cô bảo đảm, sẽ đem tất cả những người phụ nữ trước đây của hắn thanh trừ sạch sẽ sao? Vì sao mới qua mấy ngày, hắn liền chứng nào tật ấy?Nam nhân không dứt khoát như vậy, cô không Phong đem hộp cơm trong tay ném xuống trước cửa, xoay người chạy ra không muốn trông thấy hắn cô nhớ ra, thẻ ngân hàng chứa rất nhiều văn kiện quan trọng của cô vẫn còn để ở chỗ Lâm Vũ Mặc, cô muốn đi lấy lại những thứ đó. Lần này cô muốn hoàn toàn toàn biến mất trước mắt hắn, không bao giờ để hắn tìm được cô Phong gọi xe, sau đó liền đi tới chỗ ở của Lâm Vũ lúc này, Lâm Vũ Mặc cũng bị tiếng vang ngoài của kinh động. Hắn đẩy nữ nhân trong ngực ra, ra ngoài xem xét. Khi hắn thấy thức ăn vương vãi trên mặt đất liền ý thức được ai vừa tới.“Tiểu Phong Nhi?” Lâm Vũ Mặc có loại dự cảm chẳng lành. Tiểu Phong Nhi của hắn không phải hiểu lầm gì hắn chứ? Nghĩ vậy, hắn muốn nhấc chân đuổi theo, lại bị người phụ nữ đi ra từ phòng làm việc kéo lại “Tiểu Mặc, con đi đâu?”“Mẹ, con hiện tại có việc gấp, phải đi ra ngoài, mẹ tự mình trở về đi.” Lâm Vũ Mặc vội vã ra người phụ nữ này là mẹ của Lâm Vũ Mặc, chỉ là từ bên ngoài nhìn vào, thật đúng là không nhìn ra. Dáng dấp Lâm mẫu vô cùng quyến rũ, người không biết còn tưởng bọn họ là hai chị em.“Tiểu Mặc, chuyện mẹ nói, con nhất định phải suy nghĩ thật kỹ nha. Mẹ chỉ có đứa con trai duy nhất là con, con nhất định phải trở về vì mẹ nói vài câu.” Người phụ nữ kia mang theo gương mặt chờ mong nói.“Mẹ, người biết rõ con vì cái gì mà chuyển ra khỏi nhà, tại sao còn nhất định bắt con trở về? Con sẽ không về. Mẹ nên từ bỏ ý niệm này đi. Nếu mẹ không thể ở nổi trong cái nhà đó nữa, háy đễn tìm con. Con sẽ nuôi mẹ, chúng ta căn bản không cần nhìn sắc mặt Lâm gia mà sống qua ngày nữa.” Lâm vũ Mặc không vui đáp.“Tiểu Mặc.” Lẫm mẫu vẫn chưa từ bỏ ý định, cố gắng thuyết phục Lâm Vũ Mặc.“mẹ, người không cần nói nữa, con sẽ không nghe đâu.” Lâm Vũ Mặc nói xong, mạnh mẽ xoay người hướng bên ngoài chạy đi, để Lâm mẫu ở lại, bần thần nhìn theo bóng hắn khuất lại nhà trọ, Tần Phong đem toàn bộ tại liệu cùng ngân phiếu bỏ vào trong cặp. Lại mở tủ quần áo. Lấy toàn bộ quần áo của cô cất vào trong vali. Thời điểm cô đã chuẩn bị rời khỏi, cửa chống trộm lại bị người nào đó mở ra từ bên ngoài.
Chương 1Editor Sendyle “Phong nhi, nhớ chờ anh! Chờ ông hết bệnh, anh sẽ quay trở về tìm em!” Giọng nói đầy thành khẩn vang vọng trong không khí, chân thật vô cùng. Một người con gái xinh đẹp đang nằm trên chiếc giường đơn, trên khuôn mặt trái xoan xinh xắn, làn da trắng mềm mại, cánh môi đỏ thắm càng tô thêm vẻ diễm lệ trên khuôn mặt của cô. Lông mi dài nồng đậm giống như hai cây tiểu phiến tử che lấp đôi mắt xinh đẹp thần bí. Vẻ mặt cô trông rất lo lắng muốn đưa đôi tay ra chụp thứ gì đó nhưng lại chụp hụt “Ngu ngốc, ngươi còn mong nhớ đến anh ta làm gì? Anh ta không cần ngươi nữa rồi!” Nhanh chóng thay quần áo, cô mang ba lô liền chạy ra khỏi căn phòng trọ nhỏ bé của mình. Đột nhiên có một chiếc xe đua màu đỏ phong cách lao về phía cô, tài xế hình như không thấy Tần Phong đang băng qua đường cái, thẳng tiếng lao về phía trước. Tiếng phanh xe khẩn cấp va chạm vang lên chói tai, chiếc xe hơi làm Tần Phong ngã trên mặt đất, sau đó dừng trước mặt cô. “Đau quá” Tần Phong xoa xoa mắt cá chân của mình, bộ dạng vô cùng khổ sở. “Đây là tiền khám bệnh, cho cô đó!” Lâm Vũ Mặc bước xuống xe, ném một sấp tiền mặt cho cô sau đó muốn rời đi, lại bị bàn tay nhỏ bé của đối phương nắm lấy góc quần. “Chú, chú phải đưa tôi đi bệnh viện!” Tần Phong bất mãn ngước nhìn người đàn ông có bộ dáng công tử con nhà giàu trước mặt. “Chú?! Cô gọi ai là chú? Mở to đôi mắt nhìn kỹ một chút, bản công tử dáng dấp trẻ tuổi anh tuấn, hào hoa lỗi lạc, khi nào lại già như thế?” Lâm Vũ Mặc cúi đầu, nhìn chằm chằm cô gái nhỏ dưới đất. “Ừ” Tần Phong nhãn mày cử động thân thể, nước mắt lập tức như mưa rơi xuống, bộ dạng đáng thương của cô lúc này ai nhìn vào cũng cảm thấy đau lòng, “Ừ chú khi dễ người ta.” Mọi người vây lại xem làm Lâm Vũ Mặc cảm thấy lúng túng, ánh mắt của bọn họ giống như anh ta đang khi dễ một đứa trẻ, không thể làm gì khác hơn là ôm lấy Tần Phong ném vào xe thể thao sang trọng của mình, còn mình thì ngồi phía sau xe. Đến bệnh viện kiểm tra xong, Lâm Vũ Mặc đem Tần Phong trở lại chỗ cũ, tò mò nhìn cô khập khiểng đi vào một tòa cao ốc văn phòng. “Cô ta đến chỗ này làm gì nhỉ?” Mặc dù rất kỳ quái nhưng Lâm Vũ Mặc vẫn bước xuống xe thể thao đi vào. “Tổng giám đốc!” “Tổng giám đốc khỏe!” Phàm là ai nhìn thấy anh ta cũng hướng anh ta gật đầu chào hỏi. Lâm Vũ Mặc kiêu ngạo, gật đầu chào sau đó đi vào thang máy dành riêng cho tổng giám đốc. Khi anh ta tan việc, rốt cuộc lại thấy cô gái nhỏ bị mình đụng trúng lúc nãy, cô tựa vào cửa xe của anh ta ngủ gật. “Tần Phong, tỉnh!” “Chú?” Xoa đôi mắt còn chưa tỉnh ngủ, khi nhìn rõ người đến là Lâm Vũ Mặc thì Tần Phong nâng cái miệng nhỏ nhắn, bất mãn nói với anh ta, “Anh bồi thường cho tôi một công việc!” “Tiểu Phong Tử!” Lâm Vũ Mặc bắt được cổ tay của Tần Phong, đem cô siết trước ngực, “Cô lại muốn giở trò gì?” “Nếu không phải hôm nay tại anh làm tôi bị ngã, làm tôi không tìm được việc, anh mau đền bù cho tôi một công việc!” Thật vất vả mới tìm được công việc thư ký tổng giám đốc, thế nhưng hôm nay lại gặp phải anh ta bị anh ta làm hỏng. Tần Phong duỗi móng vuốt nhỏ, bất mãn đấm anh ta. “Đủ rồi!” Lâm Vũ Mặc hét lớn một tiếng, nói với cô, “Tôi tìm cho cô một công việc là được chứ gì!” “Là anh nói đó, không cho đổi ý!” Tần Phong nghiêng đầu, đổi giận thành cười. “Ngày mai tới đây tìm tôi.” Lâm Vũ Mặc đưa cho Tần Phong tấm danh thiếp của mình sau muốn rời khỏi, nhưng bị cô nắm lại.“Ai biết danh thiếp này là thật hay giả. Không cho phép anh bỏ lại tôi! Hôm nay tôi muốn đi theo anh, cho đến khi nào anh sắp xếp cho tôi một công việc tốt mới thôi.” Lâm Vũ Mặc bất đắc dĩ nhìn cô gái nhỏ bám riết không buông này, không thể làm gì khác hơn là dẫn cô về nhà. “Ai, chú, nhà của chú thật đẹp, so với căn nhà trước kia của tôi còn tốt hơn!” Tần Phong hâm mộ quay đầu lại đối với Lâm Vũ Mặc nói. Lâm Vũ Mặc bị lời nói của Tần Phong mà tức giận tới mức trợn mắt “Tôi đã nói rồi, không được gọi tôi là chú nữa.” Khi anh ta từ phòng vệ sinh tắm xong đi ra thời điểm, thế nhưng ngửi thấy được một mùi thơm của thức ăn, anh ta theo mùi thơm đi tới phòng bếp, lại thấy Tần Phong đang bận rộn ở trong bếp. “Cô biết nấu cơm sao?” Ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt của thức ăn Lâm Vũ Mặc chỉ muốn ăn lập tức chạy đến thưởng thức.“Cái này thì có gì khó khăn? Tay nghề của sư phụ tôi mới đáng nói!” Tần Phong vừa ăn thức ăn trên đĩa vừa kiêu ngạo nói. Lâm Vũ Mặc đoạt lấy một cái đĩa khác cũng ăn.”Ừ, tay nghề không tệ, tôi quyết định, về sau cô đến đây làm nữ giúp việc cho tôi.” “Nữ giúp việc? Bao nhiêu tiền?” MiệngTần Phong lấp đầy thức ăn, bất mãn nhìn Lâm Vũ Mặc, “Trả ít tiền tôi nhất định không làm!” “Cô muốn bao nhiêu?” Từ đĩa thức ăn ngon Lâm Vũ Mặc ngẩng đầu lên, kiêu ngạo nhìn cô chằm chằm. Tần Phong đưa ra năm ngón tay, do dự liếc nhìn gương mặt tuấn tú của Lâm Vũ Mặc, sau đó lại tham lam đưa ra năm ngón tay. “Mười vạn?” Lâm Vũ Mặc hếch mày lên, nhìn vẻ mặt tính toán của Tần Phong, “Ngày mai đưa chi phiếu cho cô, bắt đầu từ hôm nay cô bắt đầu làm việc.” “Mười vạn” Cằm thiếu chút nữa rớt xuống. Cô vốn chỉ muốn năm ngàn, sau lại cảm thấy người này có tiền như vậy, muốn một vạn có lẽ cũng không quá khó, không ngờ anh ta há miệng liền mười vạn. Cô cười trộm trong lòng cười hì hì, “Tốt, bắt đầu từ hôm nay. Chẳng qua tôi phải nói trước, tôi chỉ đến đây làm nữ giúp việc, chứ không phải người hầu cận cho thiếu gia anh đâu đấy.”“Chỉ dựa vào vóc người này của cô? Cho tôi cũng nuối không trôi!” Vẻ mặt Lâm Vũ Mặc xem thường hừ lạnh. Anh ta cũng không phải người tùy tiện, đâu phải khẩu vị nào cũng có thể ăn được. “Vậy thì tốt.” Tần Phong yên lòng vỗ ngực một cái, nghịch ngợm cười cười. Ngày thứ hai vừa ra đến cửa trước, Lâm Vũ Mặc đột nhiên quay người lại, nhanh chóng hôn trộm lên gò má của Tần Phong một cái nói “Cô hầu gái, làm việc đàng hoàng đấy!” Ngây ngốc nhìn cửa phòng đóng ở trước mặt mình, Tần Phong ngu đứng yên tại chỗ. Cô lấy tay lau lên chỗ bị hôn trên gương mặt mình, cảm thấy nơi đó nóng hừng hực, giống như bị phỏng. “Ai nha! Tần Phong, ở đây làm gì kia chứ còn không mau đi làm việc!” Tần Phong vỗ vỗ mặt mình, cố lờ đi cảm giác khác thường trong lòng mình, nhanh chóng trở lại phòng bắt đầu dọn dẹp. Cô vốn là người tự lập, từ nhiều năm trước cho tới bây giờ bất kì chuyện gì cũng đều do chính bản thân thực hiện, cho nên nhìn căn phòng của Lâm Vũ Mặc làm cho cô có chút mất hồn, Tần Phong không tin lắc đầu một cái.“Thật là đại thiếu gia, lớn như thể lại làm căn phòng loạn lên như vậy, cũng không biết tự mình dọn dẹp một chút gì cả.” Tần Phong nhíu cái mũi nhỏ nhắn quở trách nhẹ. Editor Sendyle ” Phong nhi, nhớ chờ anh ! Chờ ông hết bệnh, anh sẽ quay trở về tìm em ! ” Giọng nói đầy thành khẩn vang vọng trong không khí, chân thực vô cùng. Một người con gái xinh đẹp đang nằm trên chiếc giường đơn, trên khuôn mặt trái xoan xinh xắn, làn da trắng quyến rũ, cánh môi đỏ thắm càng tô thêm vẻ diễm lệ trên khuôn mặt của cô. Lông mi dài nồng đậm giống như hai cây tiểu phiến tử che lấp đôi mắt xinh đẹp thần bí. Vẻ mặt cô trông rất lo ngại muốn đưa đôi tay ra chụp thứ gì đó nhưng lại chụp hụt ” Ngu ngốc, ngươi còn mong nhớ đến anh ta làm gì ? Anh ta không cần ngươi nữa rồi ! ” Nhanh chóng thay quần áo, cô mang balo liền chạy ra khỏi căn phòng trọ nhỏ bé của mình. Đột nhiên có một chiếc xe đua màu đỏ phong thái lao về phía cô, tài xế hình như không thấy Tần Phong đang băng qua đường cái, thẳng tiếng lao về phía trước. Tiếng phanh xe khẩn cấp va chạm vang lên chói tai, chiếc xe hơi làm Tần Phong ngã trên mặt đất, sau đó dừng trước mặt cô. ” Đau quá ” Tần Phong xoa xoa mắt cá chân của mình, bộ dạng vô cùng khổ sở. ” Đây là tiền khám bệnh, cho cô đó ! ” Lâm Vũ Mặc bước xuống xe, ném một sấp tiền mặt cho cô sau đó muốn rời đi, lại bị bàn tay nhỏ bé của đối phương nắm lấy góc quần. ” Chú, chú phải đưa tôi đi bệnh viện ! ” Tần Phong bất mãn ngước nhìn người đàn ông có bộ dáng công tử con nhà giàu trước mặt. ” Chú ? ! Cô gọi ai là chú ? Mở to đôi mắt nhìn kỹ một chút ít, bản công tử dáng dấp trẻ tuổi anh tuấn, hào hoa lỗi lạc, khi nào lại già như vậy ? ” Lâm Vũ Mặc cúi đầu, nhìn chằm chằm cô gái nhỏ dưới đất. ” Ừ ” Tần Phong nhãn mày cử động thân thể, nước mắt lập tức như mưa rơi xuống, bộ dạng đáng thương của cô lúc này ai nhìn vào cũng cảm thấy đau lòng, ” Ừ chú khi dễ người ta. ” Mọi người vây lại xem làm Lâm Vũ Mặc cảm thấy lúng túng, ánh mắt của bọn họ giống như anh ta đang khi dễ một đứa trẻ, không hề làm gì khác hơn là ôm lấy Tần Phong ném vào xe thể thao sang trọng và quý phái của mình, còn mình thì ngồi phía sau xe. Đến bệnh viện kiểm tra xong, Lâm Vũ Mặc đem Tần Phong trở lại chỗ cũ, tò mò nhìn cô khập khiểng đi vào một tòa cao ốc văn phòng. ” Cô ta đến chỗ này làm gì nhỉ ? ” Mặc dù rất kỳ quái nhưng Lâm Vũ Mặc vẫn bước xuống xe thể thao đi vào. ” Tổng giám đốc ! ” ” Tổng giám đốc khỏe ! ” Phàm là ai nhìn thấy anh ta cũng hướng anh ta gật đầu chào hỏi. Lâm Vũ Mặc kiêu ngạo, gật đầu chào sau đó đi vào thang máy dành riêng cho tổng giám đốc. Khi anh ta tan việc, rốt cuộc lại thấy cô gái nhỏ bị mình đụng trúng lúc nãy, cô tựa vào cửa xe của anh ta ngủ gật. ” Tần Phong, tỉnh ! ” ” Chú ? ” Xoa đôi mắt còn chưa tỉnh ngủ, khi nhìn rõ người đến là Lâm Vũ Mặc thì Tần Phong nâng cái miệng nhỏ bé, bất mãn nói với anh ta, ” Anh bồi thường cho tôi một việc làm ! ” ” Tiểu Phong Tử ! ” Lâm Vũ Mặc bắt được cổ tay của Tần Phong, đem cô siết trước ngực, ” Cô lại muốn giở trò gì ? ” ” Nếu không phải thời điểm ngày hôm nay tại anh làm tôi bị ngã, làm tôi không tìm được việc, anh mau đền bù cho tôi một việc làm ! ” Thật khó khăn vất vả mới tìm được việc làm thư ký tổng giám đốc, thế nhưng thời điểm ngày hôm nay lại gặp phải anh ta bị anh ta làm hỏng. Tần Phong duỗi móng vuốt nhỏ, bất mãn đấm anh ta. ” Đủ rồi ! ” Lâm Vũ Mặc hét lớn một tiếng, nói với cô, ” Tôi tìm cho cô một việc làm là được chứ gì ! ” ” Là anh nói đó, không cho đổi ý ! ” Tần Phong nghiêng đầu, đổi giận thành cười. ” Ngày mai tới đây tìm tôi. ” Lâm Vũ Mặc đưa cho Tần Phong tấm danh thiếp của mình sau muốn rời khỏi, nhưng bị cô nắm lại. ” Ai biết danh thiếp này là thật hay giả. Không được cho phép anh bỏ lại tôi ! Hôm nay tôi muốn đi theo anh, cho đến khi nào anh sắp xếp cho tôi một việc làm tốt mới thôi. ” Lâm Vũ Mặc bất đắc dĩ nhìn cô gái nhỏ bám riết không buông này, không hề làm gì khác hơn là dẫn cô về nhà. ” Ai, chú, nhà của chú thật đẹp, so với căn nhà trước kia của tôi còn tốt hơn ! ” Tần Phong hâm mộ quay đầu lại so với Lâm Vũ Mặc nói. Lâm Vũ Mặc bị lời nói của Tần Phong mà tức giận tới mức trợn mắt ” Tôi đã nói rồi, không được gọi tôi là chú nữa. ” Khi anh ta từ phòng vệ sinh tắm xong đi ra thời gian, thế nhưng ngửi thấy được một mùi thơm của thức ăn, anh ta theo mùi thơm đi tới phòng nhà bếp, lại thấy Tần Phong đang bận rộn ở trong nhà bếp. ” Cô biết nấu cơm sao ? ” Ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt của thức ăn Lâm Vũ Mặc chỉ muốn ăn lập tức chạy đến chiêm ngưỡng và thưởng thức. ” Cái này thì có gì khó khăn vất vả ? Tay nghề của sư phụ tôi mới đáng nói ! ” Tần Phong vừa ăn thức ăn trên đĩa vừa kiêu ngạo nói. Lâm Vũ Mặc đoạt lấy một cái đĩa khác cũng ăn. ” Ừ, kinh nghiệm tay nghề không tệ, tôi quyết định hành động, về sau cô đến đây làm nữ giúp việc cho tôi. ” ” Nữ giúp việc ? Bao nhiêu tiền ? ” MiệngTần Phong lấp đầy thức ăn, bất mãn nhìn Lâm Vũ Mặc, ” Trả ít tiền tôi nhất định không làm ! ” ” Cô muốn bao nhiêu ? ” Từ đĩa thức ăn ngon Lâm Vũ Mặc ngẩng đầu lên, kiêu ngạo nhìn cô chằm chằm. Tần Phong đưa ra năm ngón tay, chần chừ liếc nhìn khuôn mặt tuấn tú của Lâm Vũ Mặc, sau đó lại tham lam đưa ra năm ngón tay. ” Mười vạn ? ” Lâm Vũ Mặc hếch mày lên, nhìn vẻ mặt giám sát của Tần Phong, ” Ngày mai đưa chi phiếu cho cô, mở màn từ ngày hôm nay cô khởi đầu thao tác. ” ” Mười vạn ” Cằm thiếu chút nữa rớt xuống. Cô vốn chỉ muốn năm ngàn, sau lại cảm thấy người này có tiền như vậy, muốn một vạn có lẽ rằng cũng không quá khó, không ngờ anh ta há miệng liền mười vạn. Cô cười trộm trong lòng cười hì hì, ” Tốt, khởi đầu từ ngày hôm nay. Chẳng qua tôi phải nói trước, tôi chỉ đến đây làm nữ giúp việc, chứ không phải người hầu cận cho thiếu gia anh đâu đấy. ” ” Chỉ dựa vào vóc người này của cô ? Cho tôi cũng nuối không trôi ! ” Vẻ mặt Lâm Vũ Mặc xem thường hừ lạnh. Anh ta cũng không phải người tùy tiện, đâu phải khẩu vị nào cũng hoàn toàn có thể ăn được. ” Vậy thì tốt. ” Tần Phong yên lòng vỗ ngực một cái, nghịch ngợm cười cười. Ngày thứ hai vừa ra đến cửa trước, Lâm Vũ Mặc đùng một cái quay người lại, nhanh gọn hôn trộm lên gò má của Tần Phong một cái nói ” Cô hầu gái, thao tác đàng hoàng đấy ! ” Ngây ngốc nhìn cửa phòng đóng ở trước mặt mình, Tần Phong ngu đứng yên tại chỗ. Cô lấy tay lau lên chỗ bị hôn trên khuôn mặt mình, cảm thấy nơi đó nóng hừng hực, giống như bị phỏng. ” Ai nha ! Tần Phong, ở đây làm gì kia chứ còn không mau đi thao tác ! ” Tần Phong vỗ vỗ mặt mình, cố lờ đi cảm xúc khác thường trong lòng mình, nhanh gọn trở lại phòng mở màn quét dọn. Cô vốn là người tự lập, từ nhiều năm trước cho tới giờ đây bất kể chuyện gì cũng đều do chính bản thân thực thi, vì vậy nhìn căn phòng của Lâm Vũ Mặc làm cho cô có chút mất hồn, Tần Phong không tin phủ nhận một cái. ” Thật là đại thiếu gia, lớn như thể lại làm căn phòng loạn lên như vậy, cũng không biết tự mình quét dọn một chút ít gì cả. ” Tần Phong nhíu cái mũi nhỏ xíu quở trách nhẹ .
Cùng đọc truyện Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi của tác giả Mộc Yêu tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại sống không ai biết trước được điều gì sẽ xảy ra vào ngày mai. Hôm nay ta có tất cả nhưng ngày mai ta có thể mất tất cả. Giàu sang cũng vậy, không ai giàu sang mãi mãi được. Truyện Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi kể về một cô gái mới vốn sinh ra trong một gia đình rất giàu có nhưng do biến cố mà cô phải có cuộc sống hoàn toàn trái ngược với hiện cuộc sống khó khăn hiện tại, cô phải tự mình trang trải mọi việc, không ai thân thiết, không ai nương tựa. Chuyện tình của cô và Đường Chá cũng gặp nhiều hiểu lầm rồi chia tay cũng đến lúc cô gặp được chỗ nương tựa tốt, người đó là tổng giám đốc Lâm Vũ Mặc, một người đàn ông giàu có. Nhưng lúc này người tình cũ Đình Chá lại xuất hiện...Cô sẽ phải làm gì đây?????????
cô vợ bỏ trốn 15 tuổi