cô vợ hợp đồng của công tước

Thời điểm này, Thương sắp được ký hợp đồng làm việc năm thứ 6 tại Nhật Bản. Với thời gian làm lâu năm, Thương có thể định cư, hưởng mức lương khá ổn và nhiều ưu đãi của công ty. Thế nhưng, sự xuất hiện của anh Khánh khiến chị phải nghĩ lại. Tiểu Vương ở bên cạnh nhìn đồng hồ, rồi quay sang nói với Cố Hề Hề: “Thiếu phu nhân, chúng ta nên đi xem lễ phục cho buổi tiệc rồi.”. Cố Hề Hề khua tay, nói: “Chị làm biếng di chuyển quá, dù sao số đo của chị em biết rồi mà, em xem dùm chị đi..”. Tiểu Vương Bạn đang đọc Chương 2 của bộ truyện tranh Vị Hôn Thê Hợp Đồng Của Công Tước tiếng Việt. Nếu bạn gặp sự cố khi đọc truyện Vị Hôn Thê Hợp Đồng Của Công Tước tại TruyenVN, vui lòng bình luận bên dưới để chúng mình sửa lỗi nhé. Xem thêm nhiều bộ truyện tranh Vay Tiền Online Me. Tóm tắt nội dung Tôi là Selena, cô con gái được sinh ra trong một gia tộc nổi tiếng vì những người phụ nữ có khả năng sinh sản tốt. Tôi bị bán đi cho một cuộc hôn nhân với ngài công tước bệnh tật, người có cuộc đời thanh bình, vì mục đích tạo ra người thừa kế gia tộc. Họ đưa cho tôi thuốc hỗ trợ sinh sản, thậm chí nhà chiêm tinh còn khuyên tôi về ngày tốt để ngủ cùng, nhưng......không có đứa bé nào. Xem thêm Translator Nino Safy-Trên thế giới này, không ai có thể thưởng thức được vị ngọt của trà khi mà phải uống cùng với mẹ chồng .“Vậy, vẫn không có dấu hiệu mang thai à?”Ực. Tôi không nhấm nháp tách trà nữa mà nghẹn lại. Nước trà, cái mà đang tuôn ra như suối từ miệng tôi, bắn vọt ra không khí, trực tiếp xông tới người phụ nữ quý tộc đầy thanh lịch và tao nhã, ngồi đối diện tôi.“.......”Tôi nhìn vào gương mặt xinh đẹp của nữ công tước tiền nhiệm đang dính đầy trà. Bà ấy không hề thay đổi biểu cảm của mình, chỉ có dòng nước trà chảy chầm chậm trên mặt bà vầng trán cao thanh nhã đến sóng mũi, những giọt trà chảy xuống theo hình vòng cung tuyệt đẹp. Trà bắt đầu nhỏ xuống từ chóp mũi của thanh nhỏ giọt của trà vang lên trong căn phòng yên ắng. Như thể thời gian đã dừng lại và chỉ còn sự tĩnh lặng ở đó.“Ôi, con xin lỗi.”Tôi hơi sốc nên đứng dậy từ chỗ ngồi của mình hơi vẫy tay không nói gì trong khi tìm cái gì đó để nhanh chóng chùi đi trà. Bà ấy lấy khăn tay ra rồi lau lên gò má. Tôi nhìn vào những cử chỉ ấy của bà động đầy sự nhã nhặn và kiềm chế là cái gì đó có thể nâng cả vị thế của một người lên. Ah.... Nó có phải là vì bà ấy mang dòng máu xanh không?* Tôi bị ấn tượng một lần nữa. Mọi hành động và từ ngữ tràn trề sự tao nhã, thậm chí là lúc bà ấy nói nặng lời với tôi.[note37496]“Ta đã nói với cô rồi phải không? Gia đình của ta cần một người kế vị.”Câu nói của Camilla làm tôi tỉnh táo lại. Tôi ngồi thẳng tư thế, hai chân xếp gọn gàng và trả lời.“Vâng...Mẹ có...”Giọng của tôi kì cục tới nỗi nó nghe giống như những con vịt tạo ra âm thanh quạc quạc' từ xa. Hic. Đó là do tôi đã nuốt chữ trong lúng túng làm cơn nấc cụt bật ra. Do cái lườm của công tước phu nhân tiền nhiệm, cơn nấc cụt càng tệ hơn. Hic ấy cau mày một lúc, rồi nhìn vào cách hành xử không giống như một quý cô của tôi.“Dù sao đi nữa.....”Thậm chí khi không nghe thêm nữa, thì tôi cũng biết bà ấy sắp nói gì. Tôi vội uống một hớp trà rồi cắn môi. Khi cổ họng tôi ổn định lại và cơn nấc cụt dần biến mất, nữ công tước nói.“Đã được hai năm. Hai năm...từ khi ta để cô vào cái nhà này. Không chỉ có đồ ăn bổ dưỡng được phục vụ, mà nhà chiêm tinh học còn chọn ngày đặc biệt để hợp phòng. Nhưng tại sao cô vẫn không thể mang thai?”Bà ấy ngừng nói và nhìn tôi đầy thảm hại như thể bà ấy thật sự không thể hiểu nổi. Tôi cố gắng ngăn tiếng nấc của mình, nhưng tôi cảm thấy nó sắp bùng nổ trở lại, vì vậy tôi vội lấy tay che miệng của mình thấy hành động của con dâu, cơn tức giận của nữ công tước dâng trào.“Cô nghĩ cô có loại may mắn gì để xứng đáng với vị trí nữ công tước này? Sao mà cô dám ảo tưởng rằng mình xứng với con trai ta hả?”Lặp đi lặp lại. Tôi biết những từ nào sẽ phát ra tiếp theo. Một. Hai. Ba.“Đó là lí do tại sao ta chọn cô. Xuất thân trong một gia đình nổi tiếng vì khả năng sinh sản cao, cô! Từ một gia đình quý tộc cấp thấp nghèo hèn thậm chí còn không thể so sánh với gia đình của ta!”Giọng của nữ công tước như dâng trào chính xác vào những từ mà bà ấy muốn nhấn mạnh. Thật đáng kinh ngạc khi nhìn bà ấy nói một cách thanh tao và quý phái dù bà ấy đang tức giận.“Ta chỉ dựa trên tỉ lệ sinh sản của gia đình cô rồi chọn cô. Nếu không, tại sao ta lại để cô vào ngôi nhà này hửm? Gia đình ta có bề dày lịch sử có thể sánh ngang với hoàng tộc đấy!”Bịch! Khi mà nữ công tước đập bàn, tách trà bay lơ lửng trên không trung một chút rồi hạ xuống. Cùng lúc đó, cái mông tôi cũng bay lên khỏi cái ghế một chút rồi đặt xuống.“Nhưng cô đã làm gì khi đến ngôi nhà này hả? Cô đáng lẽ ra phải làm tròn trách nhiệm của mình*.”[note37497]“..........”Tôi không thể nói gì. Tôi giữ cho miệng mình ngậm chặt lại và hi vọng khoảnh khắc này sẽ sớm trôi qua.“Cô còn nhớ lời hứa với ta, cái thỏa thuận ấy, phải không?”“....Đương nhiên rồi.”Camilla nhìn chằm chằm vào tôi một lúc lâu rồi từ từ dựa ra sau ghế.“Đừng quên thỏa thuận của chúng ta. Ta tin vào khả năng sinh sản của gia đình cô nên mới mang cô tới căn nhà này.”“..Vâng.”“Ta tin cái lời hứa rằng cô sẽ sinh một người kế vị, và ta sẽ chu cấp cho cuộc sống của mấy đứa em cô dựa trên điều kiện đó.”“Vâng, con không quên.”Tôi gật đầu dữ dội. Nhưng trong lòng, tôi đang nói một điều gì khác.Cái thỏa thuận đó, tôi không phải là người chấp nhận nó.’Tôi chỉ có thể giữ lại những từ này. Mọi chuyện chưa tiến xa tới mức tôi thậm chí còn không thể nói tôi không có làm việc đó. Không ai khác chính là Selena, người chấp nhận thỏa thuận. Tuy nhiên, tôi của hiện tại đã thay đổi một ít so với lúc đó. Nhưng tôi không thể kể cho bất kì ai cả. Khi mà cơn ác mộng hai tuần trước hiện lên trong tâm trí tôi, tôi giật mình bởi cơn ớn lạnh đến tận xương tủy. *[note37498]“.....Lạnh à?”Camilla, nhìn thấy tôi có chút run rẩy, đã hỏi khi bà ấy thấy gì đó bất thường. Nó không phải là giọng nói lo lắng cho tôi. Mà dường như đó là sự bất an của bà ấy về đôi tay tôi đang chạm lấy tách trà.*[note37499]“Không ạ.”Tôi nhanh chóng cười và nâng tách trà lên. Hành động đó nhằm ngăn Camilla cảm thấy bị xúc phạm, nhưng dường như nó làm bà ấy ấy nhăn mặt rồi mở miệng nói trong khi nhìn vào tôi.“Đồ vô dụng.”“........”Tôi cắn nhẹ môi, kìm chế bản thân không được cãi lại với bà ta.Thực sự là tôi nóng lòng muốn kể cho bà biết sự thật đây.’Môi tôi ngứa và tôi không thể chịu được nữa. Tôi thấy sai muốn nói rằng Selena, nữ công tước Efret, đã sai. Lý lo là vì.....tôi không thể chịu đựng được để nói nó. Người ta thường bảo rằng Bạn phải nhìn lên trời để hái lấy một ngôi sao*.’[note37500]Tôi chưa bao giờ chạm vào đầu ngón tay của con trai bà. À, tôi đã chạm vào chúng....nhưng chỉ là đầu ngón tay thôi. Làm sao mà tôi có thể nói với bà là tôi chưa từng ngủ với anh ta?“.......”Vậy nên thay vì nói lớn suy nghĩ trong lòng, tôi chỉ dám cắn nhẹ môi. Sẽ không thích hợp nếu phanh phui đời sống cá nhân của một cặp đôi. Bởi vì không có cặp đôi nào cả.Không bao giờ.’Trên hết, nếu nữ công tước biết được sự thật này, nó sẽ là một chuyện hết sức khủng khiếp. Vì vậy, tôi chọn cách không nói cho họ biết rằng tôi trước và sau khi kết hôn không có gì khác biệt *.[note37501]Nữ công tước tiền nhiệm, Camilla Efret, mẹ chồng của tôi, lịch sự nâng tách trà lên một lần nữa và nói trong khi nhìn tôi đầy thiện cảm.“Dường như cô có nhiều thứ để nói lắm, phải không?”Nếu cô có muốn nói gì thì cứ việc nói đi.“Đúng-.....Không ạ.”Tôi nuốt trở lại câu trả lời thực sự mà mình vô tình bật ra rồi mỉm nhìn tôi đầy nghi hoặc, nhưng bà ấy không hỏi gì thêm.“Không lâu trước đây, cô trông thật đãng trí, còn giờ thì nhìn cô bình tĩnh hơn nhiều rồi.”Suy nghĩ từ lời nhận xét ấy một lúc, tôi vội trả lời.“Cám ơn vì sự đánh giá như thế ạ.”“Nhưng ta không nói vậy để nghe câu cám ơn từ cô đâu.”Thay vì trả lời rằng “Con cũng không nói vậy vì biết ơn mẹ đâu.”, tôi chỉ cười nhẹ. Trong hai tuần trước, tôi đã bị đãng trí thật, vì vậy ai nhìn vào tôi trong tình trạng ấy đều gọi tôi là một con điên'. Do đó, tôi không có bất kì lời phàn nàn nào.“Cô nên sinh một người thừa kế càng sớm càng tốt. Đã được hai năm rồi.”Camilla lập tức bắt đầu vòng càu nhàu thứ không mấy để tâm tới lời cằn nhằn và gật đầu. Bây giờ tôi thậm chí còn có sở trường đồng ý vào đúng thời điểm mà không cần lắng nghe từng chữ nữa. "Vâng, vâng. Tất nhiên là có." Chỉ có một lý do duy nhất khiến bà bị ám ảnh bởi người kế vị của con trai mình như tại thời điểm ấy......Thụp. Có tiếng ai đó đang chạy ngoài hành lang. Nó đang đến gần căn phòng nơi tôi và Camilla đang ở. Ngay lúc ấy, tim tôi bắt đầu đập mạnh. Âm thanh này không phải là một dấu hiệu Cánh cửa mở toang mà không được gõ. Người quản gia xông vào.“Bà chủ! Phu nhân!”Tôi đứng dậy ngay lập tức.“Có chuyện gì?”Khuôn mặt bình tĩnh của Camilla, người cảm nhận được chuyện chẳng lành, lập tức tái mét. Cả ông quản gia cũng vậy.“Công....Công tước...,công tước....hộc hộc...”Ông quản gia đã đứng tuổi hét lên không thở được trong khi nắm chặt lấy cánh cửa.“Công tước không xong rồi!”Thình thịch. Nữ công tước tiền nhiệm ngồi phịch xuống sàn.“Ông nói cái gì ?”-Xin chào mọi người, tui là Safy. UwU. Tui chỉ là một tay trans gà mờ thôi nên mọi người đọc thông cảm nhé. Bộ truyện này là truyện dịch đầu tiên của tui. Tui nghĩ nó hơi khó hiểu 1 phần do tui chăng? TT nhưng cốt truyện đi hơi chậm nên dần đọc hết thì các bạn sẽ hiểu thôi nha đừng ném đá tui quá. Mong mn ủng hộ. Ghi chú [Lên trên] Dòng máu xanh ý chỉ dòng máu cao quý của quý tộc [Lên trên] Trách nhiệm sinh một người thừa kế [Lên trên] Chỗ này chap 4 mọi người sẽ rõ chứ không phải do dịch khó hiểu nha [Lên trên] Bà mẹ chồng sợ cô nữ chính run tay làm đổ lên người bà ý [Lên trên] Đây là tục ngữ của Hàn Quốc. Có nghĩa là muốn đạt được một thành quả nhất định thì phải có sự nỗ lực, chuẩn bị, cơ hội hoặc đủ những điều kiện cần thiết. [Lên trên] Cô ấy còn trinh tiết “Ah……!” Có lẽ vì tôi đứng dậy đột ngột, tôi đã nhìn thấy rất nhiều sao trong giây lát. Rina ngay lập tức đỡ lấy khi tôi vấp ngã.“Phu nhân ơi, người ổn không? Em có thể báo lại với bà chủ rằng phu nhân còn… ““Không.” Tôi lắc đầu và tiếp tục bước về phía gương.“Rina, chuẩn bị phòng tắm đi. Tôi muốn tắm rửa một chút.”Tôi nói với giọng uy nghiêm như một chiến binh sắp xông pha chiến trận.“Vâng, em đi làm nóng nước đây.”Sau khi Rina ra khỏi phòng, tôi đi chân trần đến trước bàn trang điểm. Khuôn mặt phản chiếu trong gương khá quen thuộc. Tôi nhìn chằm chằm vào đó. Ngoài sự bối rối trên gương mặt, đôi mắt màu lục ánh lên khá bà Louise đánh giá ngoại hình Selena khá cao. Mái tóc màu nâu vàng óng mượt, xõa dài xuống tận eo. Làn da không tì vết và thân hình đầy đặn gợi cảm tự tin. Mặc dù nhìn có chút kì lạ do dư chấn của cơn ác mộng, nhưng nhìn chung, cô ấy không tệ. Không, cô ấy trông khá đẹp lắc đầu. Kể từ khi tôi nhìn thấy Arnolde mỗi ngày, tiêu chuẩn về cái đẹp của tôi đã tăng lên đáng kể mà tôi còn chẳng nhận ra. Tôi chỉ ý thức được việc này khi nghe được cuộc nói chuyện của các cô hầu.[Nhìn thấy ngài công tước mỗi ngày nên giờ nhìn những người đàn ông khác, tôi thấy họ thật xấu xí làm sao.]Sau đó, một nàng hầu đang mếu máu tiếp tục tâm sự. Khi có được kỳ nghỉ đã mong đợi từ lâu, cô ấy đã đi hẹn hò cùng người yêu của mình, nhưng cô ấy cảm thấy rằng người yêu không còn đẹp trai nữa. Cô nhìn thấy ngài công tước mỗi ngày và đôi mắt của cô đã quen với vẻ ngoài điển trai ấy. Do đó cô than vãn rằng không biết mình nên làm vậy, tôi cũng vậy, tôi đã quen với vẻ đẹp lộng lẫy của chồng và quên mất nét đẹp đặc biệt của chính mình. Tôi thích nhìn gương mặt của Arnolde hơn bất cứ thứ gì. Khi tôi thoáng nghĩ đến việc sinh đứa con sẽ thừa kế nhan sắc của anh ấy, mặt tôi nóng bừng dù một loạt các câu như Biến đi’ của anh ấy khiến tôi quên mất điều đó, tôi vẫn không ghét Arnolde. Tôi có thể hiểu rõ hoàn cảnh của anh ấy. Trên đời này có ai lại thích một người phụ nữ được mẹ sắp đặt thúc giục phải nhanh chóng sinh con cho mình?Vì vậy, trừ khi một ngày tôi bỗng nổi cơn điên và giết Arnolde, thì rõ ràng đây có lẽ là một sự hiểu lầm rất tai hại. Chắc có ai đó coi tôi như cái gai rồi. Tôi phải đá phăng sự bất công này mới nhất, miễn là tôi nhận ra được sự thật này, thì tương lai sẽ khác đi. Đúng vậy, thiệt tình…… và để làm được việc này, tôi cần có đủ quyền hạn để nhúng tay vào bất cứ chuyện xảy ra trong dinh thự mái tóc rối bù của tôi vài lần, Rina gần như đã hoàn thành việc làm tóc với vài phụ kiện nhỏ. Tôi trông tươm tất hơn khi thay một bộ váy mới. Nhờ lớp trang điểm nhẹ, vẻ mặt không mấy tươi tắn của tôi trông sinh động hẳn đứng dậy khỏi chỗ ngồi sau khi cẩn thận kiểm tra hình ảnh của mình trong gương và nghiêm giọng nói. “Rina, từ giờ trở đi, mọi thứ liên quan đến chồng tôi sẽ nằm trong tầm kiểm soát của tôi.”“Vâng?” Rina nghiêng đầu như thể cô ấy đã nghe nhầm.“Tôi sẽ tự mình chăm sóc sức khỏe của Arnolde. Tôi sẽ nói với mẹ như vậy.”Rina mở to mắt khi hiểu được vấn đề. “Bà chủ sẽ cho phép chứ?”Rina lo lắng hỏi, nhưng tôi gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc. Cứ chờ xem. Tôi sẽ sống sót và ra khỏi đây an toàn. Với chiếc cổ quý giá này gắn liền với cơ thể, đã đến lúc phải hành động theo kế hoạch mà tôi đã nghĩ ra trong hai tuần qua.“Đi thôi.” Tôi đứng lên, dũng cảm mở cửa như một hiệp sĩ được trang bị bộ giáp sáng chói.*****“Ta nghe nói cô ngất xỉu.” Camilla hỏi mà trong giọng nói không hề có chút lo lắng nào.“Vâng ạ.” Tôi nhanh chóng đáp tặc lưỡi và cau mày như không đồng thuận câu trả lời của tôi. “Nếu cô yếu …….”“Con nghe rằng mẹ cho gọi con.” Tôi hỏi Camilla, giả vờ như không nghe thấy.“úng vậy.”“Có gì không ạ…”“Có gì không à? Ta chỉ đang xem coi một người phụ nữ yếu đuối có thể sinh ra một người thừa kế cho gia đình này hay không. “Ta không hề lo cho cô chút nào. Lời nói của Camilla vô cùng thẳng thắng mà không che đậy thứ gì.“Con trai ta ốm rồi. Nếu cô cũng ốm rồi sụp đổ, thì người kế vị sẽ …….”“Con chỉ cảm thấy hơi chóng mặt. Con khỏe mà. “Tôi cắt lời trước khi bà ta bắt đầu cằn nhằn.“… Cô cảm thấy chóng mặt?”Camilla hỏi lại, lưng ngừng dựa vào ghế sô pha mà thẳng lên.“Chóng mặt? Cô thấy thế nào? Hở? Có thèm gì chua không?” Trong khi hỏi, mắt Camilla sáng lấp lánh hơn bao giờ hết.“Ah.” Nhìn vào đôi mắt cô ấy long lanh đó, tôi chợt nhận ra Camilla đang nghĩ gì.“Cô không thèm chua à?”Giờ đây bà ấy đang nuôi dưỡng một tia hi vọng phù phiếm nhất trên thế gian này.“Không có, thưa mẹ.”“……Không?”Chúng tôi hiểu tình huống này ngay mà không cần giải thích thêm chữ nào. Sự mong đợi nhất thời trên gương mặt của Camilla tan biến ngay lập cố gắng thể hiện sự khỏe mạnh của mình với Camilla bằng cách duỗi thẳng vai. Một cơ thể khỏe mạnh và một trí óc minh mẫn. Đó là điều đã giúp tôi tiến xa cho đến tận hôm nay. Nếu tôi nghèo và ốm đau, tôi còn khổ hơn gấp trăm tôi bị ốm và không có tiền đến bệnh viện hoặc mua thuốc, còn gì tệ hơn nữa chứ? Về khía cạnh đó, tôi vô cùng biết ơn cha mẹ mình vì đã ban cho tôi một cơ thể khỏe mạnh như thế này.“Vậy tại sao cô lại ngất?” Camilla hỏi, nhìn tôi đầy nghi tôi không thể trả lời câu hỏi này một cách dễ dàng.Ký ức về kiếp trước của con đột nhiên quay trở lại.’ Vậy là, tôi không thể nói rằng mình bị dày vò về cả thể chất lẫn tinh thần vì chuyện đó trong hai tuần qua. Khi tôi đang suy nghĩ về những mình sắp nói, tôi nghe thấy giọng nói của Camilla.“Nếu cô không chăm sóc tốt bản thân và không thể sinh con, ta sẽ bị tổn thất lớn.”“……” Như bị dồn vào đường cùng, tôi không thể nói nên lời.“Tất cả thời gian, tiền bạc và công sức đầu tư cho cô để sinh ra người kế vị sẽ trở nên lãng phí.” Biểu cảm của Camilla rất chi là lạnh lùng khi bà ấy nói vậy.“Đó rõ ràng là lỗi của cô. Ta sẽ yêu cầu tiền bồi thường hợp đồng nên hãy nhớ cho kĩ….”“Đó là những gì được ghi trong hợp đồng.” Tôi trả lời trước với một tiếng thở công tước tiền nhiệm của Efret, Camilla, thậm chí còn coi đó là một trong những khoản thu nhập khi tạo nên một bản hợp đồng khá chi tiết.Mình có nên ly hôn không?’Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu tôi sau khi biết mọi thứ về thế giới tiểu thuyết này là phá bỏ hợp đồng và rời khỏi dinh thự càng sớm càng tốt. Nếu tôi từ bỏ vị trí nữ công tước và tránh xa Arnolde, chẳng phải tôi đã tránh được bi kịch treo cổ ấy rồi sao?Nhưng thực tế thì mọi chuyện không dễ như tôi tưởng. Khi tôi đọc đi đọc lại bản hợp đồng mà mình giấu sâu trong hầm ở phòng thay đồ, tôi cảm thấy tia hi vọng về việc ly hôn đã tan thành mây khói.[B’ sẽ trả một khoản tiền phạt tương đương với khoản trả trước mà A’ đưa ra nếu cô ấy bỏ trốn trước khi hợp đồng hết hạn hoặc không thể tiếp tục hợp đồng do lỗi’ khác do B’ gây ra.]Bên A là Camilla, bên B là ơi, tôi thực sự đã ký bản hợp đồng này sao? Cái mà đầy ắp những điều khoản bất lợi này? Hình phạt. Số tiền tương tự như khoản trả Nếu B’ đáp ứng các yêu cầu do A’ đặt ra, A’ sẽ trả ducat cho B’.]Nửa triệu ducat… trong kiếp trước của tôi, số tiền này là khoảng năm tỷ. Tất nhiên, tôi chưa bao giờ có đuợc một số tiền khổng lồ như vậy. Đó là số tiền đủ khiến tôi cảm thấy choáng váng. Tôi còn chẳng có cơ hội nào để có được nó, chứ đừng nói đến việc tiêu xài! Đưa ra một số tiền lớn làm phần thưởng… quả thực, Camilla đã chơi một ván điều khoản trong hợp đồng như được lặp ra để làm tôi nghẹt thở. Trong cuộc đời của mình, tôi không thể tin được rằng bản thân lại có 'lỗi' khi bị bệnh. Thật là không công nhiên, không ai khác chính là tôi, người đã chấp nhận các điều khoản và ký hợp đồng. Đó là một hợp đồng, nhưng chẳng phải nó giống một bản cam kết giao mọi quyền hành quản lí cơ thể tôi hơn sao?Sẽ chẳng hề ngạc nhiên khi mà tôi dựt lấy bản hợp đồng này ngay lập tức rồi chạy đi làm đơn khiếu nại. Một sự thương cảm sâu sắc dành cho chính bản thân mình nổi lên khi nghĩ đến việc tôi phải sống cả đời trong Công quốc này, và bị trói chân chỉ bởi một tờ thực tế, đó là một hợp đồng công bằng. Camilla cũng không đơn phương ép buộc tôi. Những lợi ích mà tôi có thể nhận được khi sinh con là rất nhiều. Hợp đồng nêu rõ rằng trong khi tôi thực hiện nghĩa vụ của nữ công tước, Camilla sẽ hỗ trợ chi phí sinh hoạt và học tập cho các em tôi yêu cầu ly hôn, rõ ràng là khoản hỗ trợ tài chính cho các em tôi sẽ bị cắt ngay. Thật nhẹ nhõm nếu đó là hậu quả duy nhất. Tệ hơn nữa chính là việc tôi phải trả lại toàn bộ số tiền đã chi cho mình và các em, như trong hợp đồng đã vậy, tôi nhanh chóng từ bỏ ý định ly hôn và thay đổi suy nghĩ của mình. Tôi xem kĩ hợp đồng để tìm ra sơ hở của nó. Dù cho nó có hoàn hảo đến đâu thì cũng phải có ít nhất một chỗ hỏng chứ. Không, nó nhất định phải có. Ngay cả khi nó không có thì tôi cũng sẽ tự mình chế ra một một ánh sáng yếu ớt như soi rọi vào chỗ nào đó. Ở trang cuối cùng của hợp đồng, có phần viết một điều khoản đặc biệt.[Nếu lý do tiếp tục hợp đồng biến mất, hợp đồng có thể bị chấm dứt theo ý muốn của A’.]Tôi đọc đi đọc lại phần đó.

cô vợ hợp đồng của công tước