cô vợ nhỏ bé của thiếu gia ác ma

Cô vợ nhỏ bé của thiếu gia ác ma - Chapter 2 Trước Chapter 1 Chapter 2 Chapter 3 Chapter 4 Chapter 5 Chapter 6 Chapter 7 Chapter 8 Chapter 9 Chapter 10 Chapter 11 Chapter 12 Chapter 13 Chapter 14 Chapter 15 Chapter 16 Chapter 17 Chapter 18 Chapter 19 Chapter 20 Chapter 21 Chapter 22 Chapter 23 Chapter 24 Chapter 25 Chapter 26 Cho đến khi.. Mộc Nhiên không thể chịu được nữa, người cô đã đầy vết thương, máu đã thấm xuống drap giường anh mới nhẹ tay lại. Quản gia lúc này tìm được chìa khóa phòng mới có thể đi vào:"Thiếu gia, thiếu gia, dừng tay đi, đừng đánh nữa, cô ấy sẽ chết thật Vậy, tất cả sự thương khó của Chúa Giêsu và công nghiệp của Đức Mẹ và các thánh không đủ để bao bọc lời cầu nguyện nhỏ bé của con sao? Trong cuộc đời Chúa Giêsu, hình như Chúa yêu thương cách riêng những kẻ khiêm nhượng và Ngài quên hết tội lỗi của họ, không Vay Tiền Online Me. Mộc Nhiên ăn sáng xong giúp mọi người dọn dẹp rồi đi lên phòng Thiên lãnh gọi cho thư kí Hoàng"Cô ấy thế nào rồi? Đã tìm được chưa?"- "Hàn tổng, Diệp tiểu thư có giấy tờ xuất cảnh sang Pháp, nhưng lại không có người bên đó, hiện tại không biết cô ấy đang ở đâu." Anh lạnh giọng"Tôi không muốn nuôi một lũ ăn hại." Anh nói rồi lạnh lùng cúp Nhiên nhìn căn biệt thự này một lượt, nơi đây rất lớn và sang trọng, mọi thứ đều là vật liệu đắt tiền. Cô cảm thấy chị mình thật may mắn, bởi vì tìm được một người đàn ông giàu có và yêu chị mình đến vậy. Đặc biệt anh là người sống rất tình cảm, vì năm đó cô đã thấy anh khóc bên cạnh mộ cha mẹ có việc gì làm cô chỉ biết ra vườn ngồi nhìn những chú chim bay lượn trên bầu trời, cô quả thật là một con người cô đơn, đến chim nó cũng có bạn, còn cô, cô không có gì hết. Từ nhỏ đã thiếu thốn tình cảm cha mẹ, bạn bè thân thiết chẳng có một gia từ phía sau nhìn cô, bà thấy cô là một người thật sự yếu đuối và hiền lành, tại sao thiếu gia lại đối xử với cô như tối, Mộc Nhiên ăn tối xong lên phòng tắm rửa, lúc cô ra khỏi phòng tắm đã thấy anh đứng ngay cửa phòng mình. - "Anh...sao anh lại ở đây?"Hàn Thiên Lãnh khóa cửa lại, cười khinh miệt"Còn giả vờ thuần khiết, tôi đang giúp cô kiếm tiền."- "Không, tôi không cần tiền nữa, anh đi ra ngoài." Mộc Nhiên thu mình lại trong góc tường. Người đàn ông trước mặt thực sự nguy hiểm, âu phục chỉnh tề, trên người vương chút mùi rượu vang, ánh mắt lạnh lẽo, mái tóc hơi Thiên Lãnh không để ý đến sự chống đối của cô, anh vác cô lên vai ném mạnh lên giường "A..không.." Mộc Nhiên lùi về phía giường. Hàn Thiên Lãnh cởi chiếc cravat trên cổ mình ra rồi kéo cô về phía Nhiên giãy giụa"Không..xin anh, tôi không cần tiền nữa..."Anh cười lạnh rồi nắm chặt hai tay cô lên đỉnh đầu, anh lấy chiếc cravat cột chặt tay cô "Không....đừng mà...tôi xin anh.." Hai chân cô cố giãy không thèm nghe cô van xin, tiếp tục lấy chiếc thắt lưng buộc một bên chân cô vào chân giường. Tư thế của cô lúc này rất nhục nhã, Mộc Nhiên khóc lóc van xin anh"Tôi xin anh...tha cho tôi...""Bốp" Anh giơ tay tát vào mặt cô"Câm miệng, cô câm miệng lại cho tôi, đừng để tôi nghe thấy giọng nói này của cô."Mộc Nhiên nước mắt giàn giụa, lắc đầu yếu ớt. Anh cởi chiếc áo của mình ra, tiếp theo là chiếc quần dài"Muốn tiền phải không? Tôi sẽ cho cô tiền.""Roẹt" Anh xé chiếc áo ngủ trên người cô ra, một cơ thể mềm mại, hấp dẫn hiện ra trước mắt "Không...đừng..xin anh.." Cô yếu ớt cầu chân đều bị trói chặt lại, Hàn Thiên Lãnh xé hết đồ lót của cô ra. Mộc Nhiên hoảng sợ khép chân lại nhưng hai chân cô đã bị anh buộc lại ở hai góc giường, làm sao có thể khép lại cúi xuống hôn lên môi cô, cắn mút cánh môi của Mộc Nhiên nức nở nói"Anh rõ ràng không yêu chị tôi, nếu yêu chị tôi anh đã không làm như vậy."- "Tôi yêu chị cô, tôi đang trả thù giúp chị cô, đừng khích tôi, người đau nhất vẫn sẽ là cô."Anh cắn mạnh lên ngực cô. Mộc Nhiên đau đớn cau chặt mày đưa một ngón tay vào hoa huy*t của cô, nơi đây chưa ai chạm vào, hang động còn rất nhỏ, anh thích thú đưa thêm một ngón tay "Làm ơn...Xin anh..dừng lại..." Cô khóc lóc nói, nơi đó đau ghé sát vào tai cô nói"Cô cũng sạch sẽ hơn tôi nghĩ."Anh đẩy nhanh tốc độ ngón tay hơn, một ít nước nhờn đã tiết "Còn giả bộ, nhìn xem cơ thể cô phản ứng thế nào, đúng là không biết xấu hổ."hoa huy*t kẹp chặt ngón tay anh, da đầu anh căng cứng, phía dưới đã kêu gào muốn anh giải thoát. Hàn Thiên Lãnh cởi chiếc quần lót, vật nam tính to lớn hiện ra trước mắt Nhiên lắc đầu"Xin anh..dừng lại..anh muốn gì tôi cũng sẽ nghe.."- "Tôi muốn cô." Anh nói rồi thúc mạnh thứ to lớn ấy vào bên trong màng mỏng bên trong bị vật to lớn phá hủy khiến cho cô co rúm người lại, Mộc Nhiên đau đớn khóc lóc"Xin anh...ra ngoài..đau quá..huhu.."Anh vẫn điên cuồng ra vào bên trong hoa huy*t khép chặt của cô, lần đầu tiên không có một màn dạo đầu nào khiến cho cô đau đến ngất đi tỉnh lại, nhưng anh vẫn không quan tâm, chỉ biết khi ở bên trong cô rất ấm và "Kẹp chặt như vậy mà cứ bắt tôi ra ngoài sao?" Anh nói. Mộc Nhiên cắn chắt cánh môi mình để ngăn tiếng rên rỉ do chính mình phát ra. - "Ư... "Đến gần sáng, anh mới buông tha cho cô, đẩy nhanh tốc độ rồi đưa dòng chất lỏng màu trắng đục vào bên trong Nhiên đã khóc đến sưng mắt, giọng cũng khàn đi, cô chẳng còn sức lực nào mà cầu xin anh nữa, phía dưới đau quá, như thể thân xác này không phải của cô nữa Thiên Lãnh bước vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ rồi ra ngoài, trên người anh chỉ quấn một chiếc khăn che đi vật nam tính kia. Anh về phòng lấy một lọ thuốc rồi đi đến phòng cô, Mộc Nhiên còn đang mệt mỏi nằm im trên giường, anh cởi trói cho cô rồi kéo tóc cô ngồi "A.." Cô đau đớn khi thân người động mở lọ thuốc ra rồi đỏ vào miệng cô, cằm bị bóp chặt khiến cho Mộc Nhiên phải nuốt hết số thuốc đó. Đây là thuốc tránh thai, có tác dụng phụ rất cao, nếu sử dụng nhiều có thể dẫn đến vô cười lạnh rồi ném cho cô một xấp tiền, anh buông một câu"Số tiền này là của cô, tôi rất vui khi dùng tiền để sỉ nhục cô." Hai ngày anh đi, cuộc sống cô trôi qua rất yên bình, hai ngày đều không bước ra khỏi nhà, cũng không có anh làm phiền cô, nhưng cô vẫn không có cảm hứng để thiết kế ra sản phẩm gì nay anh sẽ về đến nhà, cô có chút mong đợi, cả bữa cơm ăn cứ ngóng ra ngoài cửa, quản gia mỉm cười "Đừng nhìn nữa, thiếu gia mười một giờ mới về."Mộc Nhiên hai má đỏ ửng lên, cô buông đũa xuống"Cháu có nói là đợi anh ấy đâu." Nói rồi cô chạy lên gia mỉm cười lắc đầu. Mộc Nhiên lên ban công đứng một lát rồi đi xuống nhà đợi xem tivi để giết thời một giờ hơn, cánh cổng biệt thự mở ra, chiếc xe Lamborghini đậu trước cổng, anh cùng một người phụ nữ bước Nhiên chạy ra trước cửa nhà đợi anh, nhưng khi anh đi vào...- "Chị?" Cô gọi tên Mộc Vân, cô ta đang đi phía sau anh, Mộc Vân gần đây gầy đi nhiều quá. Mộc Vân đưa đôi mắt ngấn nước nhìn Hàn Thiên Lãnh"Lãnh, em muốn lên phòng nghỉ ngơi."Ánh mắt của anh chưa hề dừng trên người cô, anh ôm lấy bả vai của Mộc Vân"Được, chúng ta lên phòng nghỉ ngơi."Quản gia nhìn họ thì lắc đầu, những ngày tháng không mấy yên bình sắp xảy ra Thiên Lãnh đưa Mộc Vân lên phòng của mình, lần này thật trùng hợp, lúc anh lên xe để đến sân bay về Trung Quốc, có một cô gái ăn mặc rách nát đụng phải xe anh rồi bị ngất xỉu, lúc đầu định cho họ ít tiền rồi bỏ đi, nhưng thật không ngờ cô gái đó lại là Mộc Vân, anh vui sướng mua quần áo cho cô rồi đưa cô về lại "Em có thể ngủ ở đây sao? Nhưng Mộc Nhiên sẽ ngủ ở đâu? Dù sao cô ấy cũng là vợ..."Hàn Thiên Lãnh ôm lấy cô ta"Yên tâm, anh chưa bao giờ xem cô ta là vợ mình, anh sẽ không để cô ta hãm hại em lần nữa đâu."- "Vâng." Cô ta ngoan ngoãn dựa vào ngực anh, ánh mắt trở nên gian là một tháng trước, cô ta lấy thiết kế của Mộc Nhiên đi thi, thiết kế được giải nhất, cầm tiền ăn chơi cả tuần cũng hết, lúc đó gặp được Vương Hùng, hắn ta giàu có, phong lưu, bao nuôi cô một thời gian thì công ty anh ta phá sản, bạn bè quay lưng, cô lại nghe được tin công ty của Hàn Thiên Lãnh vẫn phát triển bình thường, không hề gặp biến cố gì, cô ta đã bỏ trốn và tìm cách gặp giờ cô sẽ lấy lại tất cả, Mộc Vân rất tự tin Hàn Thiên Lãnh vẫn còn yêu mình. Mộc Nhiên cảm thấy mình thực sự rất ngốc, anh tổn thương cô những ngày qua như vậy nhưng cô lại không thấy hận, chỉ đôi lúc thấy bản thân mình rất mệt mỏi. Hai ngày nay cô đợi anh, đợi anh quay trở về, nhưng bây giờ anh lại đưa chị cô về rồi, có phải cô sẽ rời đi không? Nhưng cô lại không muốn nữa, không hiểu tại sao bản thân mình lại như vậy, không phải lúc đầu cô muốn chị của mình trở về sớm để mình được giải thoát sao?Quản gia đi đến xoa nhẹ vai cô"Yên tâm, bác luôn đứng về phe cháu, thiếu gia sẽ sớm nhận ra bộ mặt thật của cô ta thôi."Mộc Nhiên mỉm cười, cô đi lên lầu. Đến nửa đêm, cô vẫn chưa thể chợp mắt, bởi vì tiếng rên rỉ cùng tiếng thở dốc từ phòng bên truyền sang khiến cô không thể nào ngủ được. - "Hức..hức.." Cô chùm chăn khóc nấc lên. Tại sao cô lại có tình cảm với anh? Anh chỉ tổn thương và sỉ nhục cô, vậy tại sao cô lại đi yêu anh? Thấy anh vui vẻ cùng Nhược Nhiên Nhi cô cũng không đau bằng bây hôm sau...Mộc Nhiên thức dậy gấp quần áo để rời đi, cô xách chiếc vali xuống nhà, lúc này Hàn Thiên Lãnh cùng Diệp Mộc Vân đang ngồi ăn "Đi đâu?" Anh nhìn cô, môi mỏng khẽ mở Nhiên cúi đầu xuống"Chị của tôi cũng đã trở về, tôi có thể đi được rồi."- "Mộc Nhiên, em nói gì vậy? Em đừng rời đi, là chị phá hoại gia đình em, chị ra đi mới phải." Hàn Thiên Lãnh nắm lấy tay cô ta"Em không phải đi đâu cả, còn cô cũng đừng mong rời đi."- "Tại sao? Anh không giữ lời sao?" Cô Thiên Lãnh chỉ biết bản thân không muốn người phụ nữ này rời đi, anh kéo tay cô lại"Đi lên phòng."- "Hàn Thiên Lãnh, anh có quyền gì mà đòi ép buộc tôi."Hàn Thiên Lãnh kéo cô lên cầu thang"Dựa vào việc tôi mua cô với giá năm ngàn vạn."Tim cô đau quá, cô mệt mỏi rồi. Mộc Vân lo lắng chạy theo anh, ánh mắt cô ta rõ ràng chỉ có mỉa mai"Lãnh, anh đừng làm như vậy, Mộc Nhiên sẽ bị thương đó."- "Diệp Mộc Nhiên, cô đừng mong sẽ rời khỏi nơi này được, từ giờ cô phải ở đây cho tôi, không có sự đồng ý của tôi, cô đừng mong sẽ đi được."Mộc Nhiên hất tay anh ra"Anh nghĩ tôi sẽ để yên cho anh giam giữ như vậy sao?"- "Cô nên nhớ, kết cục không nghe lời Hàn Thiên Lãnh tôi chỉ có chết."Mộc Nhiên nhắm mắt lại"Vậy anh giết tôi đi, nếu không giết tôi thì anh thả tôi ra, tôi sẽ không làm phiền đến các người nữa."- "Khó khăn lắm mới hãm hại được chị gái mình để làm Hàn phu nhân, lại dễ dàng từ bỏ vậy sao?"Mộc Nhiên cười"Tôi chợt nhận ra anh rất nghèo, anh nghèo tình cảm đến mức đáng thương. Nên tôi mới muốn rời đi". Anh đưa tay bóp chặt cổ cô"Diệp Mộc Nhiên, cô đừng bao giờ nói lại những lời đó, cô sẽ hối hận đấy."- "Lãnh, anh thả Mộc Nhiên ra đi."Mộc Vân Thiên Lãnh quát"Ra ngoài."- "Mộc Nhiên, em mau ra ngoài đi, anh ấy đã nói rồi." Mộc Vân Thiên Lãnh càng bóp chặt cổ cô hơn"Anh nói em ra ngoài."Mộc Vân giật mình, nhìn thấy anh như vậy cô ta cũng hoảng sợ đi ra ngoài, mặc dù có chút ấm ức. Trang ChủCô Vợ Nhỏ Bé Của Thiếu Gia Ác MaChapter 1Bạn đang đọc truyện tranh Cô Vợ Nhỏ Bé Của Thiếu Gia Ác Ma Chapter 1 tải nhanh, không die, không quảng cáo tại NhatTruyenZNếu bạn thấy truyện tranh Cô Vợ Nhỏ Bé Của Thiếu Gia Ác Ma tại NhatTruyen hay xin vui lòng nhấn vào nút chia sẻ. Chúng tôi rất vui ơn nếu bạn xem NhatTruyen là một trang truyện tranh yêu thích nhất của không xem được truyện vui lòng đổi "SERVER ẢNH" bên dướiTrang ChủCô Vợ Nhỏ Bé Của Thiếu Gia Ác MaChapter 1Bạn vừa đọc xong Chapter 1 của truyện tranh Cô Vợ Nhỏ Bé Của Thiếu Gia Ác Ma. Trong quá trình đọc truyện nếu bạn phát hiện lỗi hay muốn chia sẻ cảm nghĩ của mình xin vui lòng để lại bình luận truyện tranh bên sau Cô Vợ Nhỏ Bé Của Thiếu Gia Ác Ma Chapter 2Bình Luận

cô vợ nhỏ bé của thiếu gia ác ma