cô vợ sát thủ của boss đen tối

Boss Sát Thủ Dưỡng Hồ Yêu. Boss sát thủ dưỡng hồ yêu là bộ truyện tranh thuộc thể loại ngôn tình, chính kịch, truyện màu của Trung Quốc. Tác phẩm xoay quanh Vân Lưu Sương, di tộc cuối cùng của hồ yêu và mối lương duyên với anh chàng Mặc Sênh Thiên, từ thù thành bạn Boss Đen Tối Đừng Chạy. Nguời ta có câu : "Anh gặp em kiếp này chắc chắn kiếp trước chúng ta có duyên, anh yêu em kiếp này thì nhất định chúng ta kiếp trước nặng nợ nhau." Duyên nợ gì thì cô không biết, nhưng mối quan hệ giữa cô và anh không thể dùng chữ "bình thường Boss đen tối, đừng chạy!!! Thể loại: Ngôn Tình. Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày. Số chương: 24. FULL. Chương mới nhất: Chương 24 ( End ) Cập nhật cuối: 7 năm trước. Người ta có câu : “Anh gặp em kiếp này chắc chắn kiếp trước chúng ta có duyên, anh yêu em kiếp này thì nhất Vay Tiền Online Me. Đế Lâm vừa cắn vừa hôn, anh dùng lưỡi cạy mạnh hàm răng cô ra đưa đầu lưỡi thâm vò bên trong miệng cô, Quân Khinh phẫn nộ, dùng sức dẫy dụa, nhưng anh lại ôm cô càng chặt hơn, một tay đặc sau gáy cô, không cho cô xoay mặt chỗ Khinh không chịu khuất phục cắn mạnh đôi môi của Lâm đau đến nhíu mày nhưng vẫn không buôn Quân Khinh vị tanh nồng của máu làm bầu không khí yên tĩnh trong xe trở nên kỳ cùng Đế Lâm cũng bỏ qua cho đôi môi tội nghiệp của cô, lúc này vừa xưng vừa dùng lưỡi liếm đi vết máu trên khóe môi, khởi động xe chạy thẳng về biệt chặng đường xe chạy Quân Khinn vì áy náy nên không náo loạn nữa. Thỉnh thoảng lại vô ý nhìn trộm Lâm không nhìn cô thêm một lần nào nữa, cặp mắt nhìn thẳng vào con đường tối tăm phía trước, đôi môi mím lại thật chặt, trong con người sau thẩm tĩnh mịch giờ hiện lên vẻ cô đơn trống chạy về đến cửa biệt thự, điện thoại di động của Quân Khinh đổ ấn nút nghe."Em về nhà chưa?"Giọng nói ngọt nào thêm vài phần cưng chiều của Đế Vân Lam làm Quân Khinh càng thêm ủy gọi anh với giọng nghẹn ngào tức tối."Anh...""Em sao vậy? Có ai bắt nạt em sao?"Đế Vân Lam càng nói thì cô càng khóc lớn hơn. Ở trước mặt anh cô giống như một đứa mặt Đế Lâm giờ này không chỉ là giận dữ mà còn vài phần nguy hiểm."Em đang ở đâu anh đến đón em nay.""Em.."Mới vừa định nói thì Đế Lâm bá đạo đoạt lấy điện thoại trong tay cô ném mạnh ra cửa di đọng bị vỡ nát làm Quân Khinh càng thấy cô và anh không thể nào bình tĩnh nói chuyện được nữa. Cô mở cửa xe bước xuống, Đế Lâm xông đến từ phía bên kia xe, cầm lấy cổ tay cô, lôi một mạch lên phòng. Đi qua phòng khách tối om, giờ chỉ còn lại một ngọn đèn bàn nho nhỏ, tỏa ra ánh sáng lờ giống như tâm trạng hiện giờ của cô. Không rõ ràng với tình cảm anh dành cho Lâm một chân đá vang cánh cửa phòng ngủ, dùng sức quăng cô lên giường. Quân Khinh đau đớn muốn ngồi dậy, Đế Lâm không cho cô cơ hội phản kháng, anh lao người về phía cô, giữa chặt cô ở dưới thân cởi bỏ quần áo trên người Khinh giờ mới có thể nhìn rõ anh. Giờ phút này anh không còn là một Đế Lâm trầm tĩnh, dịu dàng, ôn hòa hấp dẫn nữa. Mà thay vào đó là một Đế Lâm ngang ngược, bá đạo và đầy nguy dùng một tay giữa chặt hai tay cô trên đỉnh lực của Quân Khinh vì được huấn luyện từ nhỏ nên rất mạnh, so với người bình thường thì dễ như trở bàn tay, nhưng người nầy lại là Đế Lâm. Sức mạnh của anh không ai có thể sánh bằng."Buông em ra..Anh muốn làm gì?"Đế Lâm không nói gì, tay còn lại sé rách bộ váy đỏ trên người thể Quân Khinh được phơi bày trước mặt anh, làn da mịn màng trắng nõn với bộ nội y màu đỏ càng làm thân thể cô thêm mập mờ huyền dùng tay đẩy áo ngực cô lên rồi sé quần lót cô ném xuống sàn hôn lên mặt cô, môi cô, xương quai xanh rồi dừng lại ở phần ngực cô. Từng nơi anh hôn qua điều để lại những dấu hôn đỏ như bông mai nở rộ, cũng đồng thời là bằng chứng cô thuộc quyền sở hữu của có sự vuốt ve dịu dàng, không có khúc dạo đầu ngọt ngào, anh đem vật nam giới của mình tiến thẳng vào nơi sau nhất người đau đớn kêu ngồi dạy, nhưng cho dù cô có dùng hết sức mình, cũng không thể tránh khỏi phút này anh giống như một con báo dữ, hung hăng gặm cắn con mồi. Cô tuyệt vọng nằm bất động, nhắm mắt lại,Hai hàng nước mắt chảy xuống gò má cô. Cô không còn tâm trạng và sức lực để dãy giụa Lâm bất giác dừng lại, dùng bàn tay thô bạo của mình, dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt Lâm nhìn chăm chăm vào thân thể hoảng hốt khi nhìn thấy những dấu xanh tím do anh thô bạo để lại trên người cô. Nỗi đau xót, thương tiếc và hối hận đang giày xéo trái tim anh có thể đối xử với cô như anh không kiềm chế được lý trí của chỉ vì sự ghen tuông đố kỵ, mà anh có thể làm tổn thương đến người mình yêu thương rút mình ra khỏi thân thể của cô,Nhẹ nhàng ôm cô vào lòng ngực Khinh dựa vào ngực anh, cô có thể nghe được, tiếng tim anh đập rất dịu dàng vuốt ve mái tóc dài của khàn khàn của anh vang lên phá vỡ bầu không khí tĩnh mịch."Anh xin lỗi.. Khinh rời xa anh. Có được không?"Nói những lời này, trái tim anh cũng đau đớn Khinh nhìn vào mắt Đế Lâm kiêu căng,ngạo mạng, cầm trong tay quyền lực tối cao, nhưng bay giờ ở trước mặt cô, anh lại bỏ hết tôn nghiêm để nói những lời xin lỗi cùng cầu biết anh yêu cô, cô có thể cảm nhận cô nhẹ nhàng sờ lên khuôn mặt đau buồn của anh."Lâm.. Em yêu đời này em cũng chỉ yêu mình anh. Em sẽ không bao giờ rời xa anh."Nói xong cô ngước mặt, hôn lên đôi môi lạnh lẽo của anh. Cô ôm eo anh kéo về phía mình nằm xuống giường. 12 giờ trưa ở đại sảnh Đế Thị, Quân Khinh và Triệu Y Y được Tề Phong đưa đến thang máy chuyên dùng của chủ tịch, các nhân viên điều nhận ra cô, sau lần trước cô đến, Tề Phong có thong báo cho các nhân viên ở Đế Thị biết, cô là vợ của chủ người gặp cô điều cung kính chào vào thang máy Triệu Y Y lay lay cánh tay của Quân Khinh nói."Khinh tỷ, hôm qua làm em sợ muốn chết. "Nói xong cô không quên nhìn Tề Phong một Tề Phong bị thương, Triệu Y Y chăm sóc cho anh cả đêm. Anh vì cảm động nên bạo gan hôn cô rồi tỏ giờ khi nghĩ đến cảnh hôn môi đêm hôm qua, Triệu Y Y mặt thì đỏ, tim thì đập loạn với cô thì Tề Phong bình tĩnh hơn không có biểu cảm gì trước mặt Quân Khinh nhìn thấy sắc mặt của Triệu Y Y, Quân Khinh biết họ đã sảy ra chuyện mỉm cười đi theo Tề Phong ra khỏi thanh máy vào phòng làm việc của Đế vào phòng cô thấy anh đang ngồi chính giữa ghế sopha, trước mặt đặt một cái laptop trên bàn mấy người kia điều ngồi xung quanh anh, bây giờ là giữa trưa nên mặt trời rội thẳng qua khung cửa sổ lên người anh, phát ra ánh sáng màu vàng ngồi ở giữa dáng người oai phong khí thế mạnh mẽ. Giống như một vị vua đang ban mệnh lệnh cho tướng sĩ của mình, trước khi ra chiến vest bị anh cởi ra ném lên thành ghế, bây giờ anh chỉ mặc trên người áo sơ mi màu trắng, tay áo được sân lên tới khuỷu tay, lông mày hơi nhíu lại vì đang suy nghĩ. Anh ngồi nghiêm túc nói chuyện với Tề Phú nhưng cặp mắt vẫn luôn theo dõi sự thay đổi trên màn hình này cô mới biết, lúc anh nghiêm túc làm việc, vẻ mặt anh vô cùng đẹp trai có vài phần tự tinh, nghiêm nghị và bá đạo, lúc này là lúc anh tỏa ra sức hấp dẫn nghe thấy tiếng mở cửa, anh ngừng nói chuyện nhìn lên, nhìn thấy trên người cô không phải là bộ váy dịu dàng hấp dẫn như thường ngày nữa mà thay vào đó là một bộ váy công sở vừa kính vừa hở, tóc cô búi lên cao để lộ xương quai xanh xin đẹp, càng tôn lên thêm sự quyến vẫy tay với cô, ý bảo cô đến ngồi cạnh Phong biết họ còn có chuyện bàn bạc nên anh đưa Triệu Y Y đi tham quan Đế Khinh bước đến ngồi bên cạnh anh, Cô nhìn thấy trong mắt anh có sự thay đổi. Ngồi xuống bên cạnh anh cô có thể cảm giác được sự hô hấp nặng nề của anh. Đế Lâm đang cố kiềm nén sự ham muốn của dục nhìn mấy người trước mặt, cô biết họ điều là bạn tốt của anh, nhưng cô điều tra được, trong đám người này có người hợp tác với tổ chức thần bí Long lòng cô biết họ điều là những người có thế lực không thầm thường, nhưng nếu để cô biết, có người muốn làm hại đến anh, thì đừng trách Quân Khinh cô ra tay ác độc .Đế Lâm ôm eo Quân Khinh ,kéo cô sát vào lòng. Quân Khinh không phản kháng mà còn chủ động dựa đầu lên ngực anh." Anh có cần em giúp gì không, bất cứ chuyện gì, tiền bạc em không thiếu nếu anh cần..." Quân Khinh dựa vào ngực anh thủ thỉĐế Lâm thấy cô quan tâm đến mình anh rất vui thơm vào má cô một Mặc ngồi một bên mà trong lòng ái mộ vô cùng. Anh thầm nghĩ, Không biết khi nào Yến Nhi mới có thể nghe lời như bất giác thở tổng anh thở dài chuyện gì vậy? "Tề Phú khó hiểu hỏi."Tôi chỉ là thấy chủ tịch của cậu tìm được một cô gái biết nghe lời như vậy, tôi hâm mộ mà thôi."Lãnh Mặc nói với giọng bất đắt Nhi nhìn thấy trong mắt anh chứa đựng sự đau buồn cùng chua thấy trong lòng đâu đớn vô Thâm đưa tay lên trước mặt, nhìn chiếc đồng hồ Montblanc màu đen trên cổ tay rồi nói."Đến giờ rồi, Tề Phú cậu bật TV lên đi."Tắt cả mội người điều chú ý đến màn hình TV là một người nam phát ngôn viên của đài tin tức Thành Phố S."Hiện tại chúng tôi đang ở ngoài phòng hội nghị Thành Phố đợi kết quả hội nghị ngày hôm nay." Đứng trên đài phát biểu là Kiều Mặc Phàm, Thị Trưởng của Thành Phố S, ông khoảng chừng 55 tuổi, tướng người phong độ, nét mặt chính trực, lịch sự sang phóng viên lần lược đưa ra câu báo "Thanh liêm" thuộc về công ty của Nam Thị đưa ra câu hỏi đầu tiên."Thưa ngài Thị Trưởng về phần hội thảo ngày hôm nay đã có kết luận gì?""Hội nghị ngầy hôm nay chính phủ cùng với Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hiệp quốc, " được viết tắt là UNESCO" đã ra quyết định miếng đất ở phía Tây Thành phố S, không thể khai thác, phải bảo tồn và bảo vệ thành di sản văn hoá của quốc gia.""Nói cách khác coi như Tân Thị mua rồi cũng không dùng được sao?"Nhật báo "Trung Thực" ra câu hỏi."Đúng vậy."Cách phóng viên khi nghe câu trả lời của Kiều Mặc Phàm, điều bắt đầu bàn tán xôn xao."Tôi còn một chuyện muốn tuyên bố."Giọng nói quyền uy của ông ngăn lại những tiếng xì xào phía điều im lặng lắng nghe lời ông muốn tuyên bố."7 giờ Tối hôm nay ở khách sạn The Palm, phía chính phủ và Đế Thị sẽ ký hợp phủ quyết định đưa công trình 1 tỉ đồng, có tên gọi là "Thành Phố trên mây"cho Đế Thị thực trình này sẽ tăng thêm lượng du khách và củng cố nền kinh tế tài chính của Thành Phố S. Đồng thời trong vòng 10 năm tới đây, sẽ tạo thêm công việc làm cho các cư dân bản địa."Nói xong không đợi các phóng viên hỏi tiếp, Kiều Mặc Phàm được vệ sĩ đưa phát ngôn viên bất đầu sơ lược lại câu chuyện."Tin tức ngầy hôm nay thật bất ngờ, Tân Thị vừa mới thu mua mảnh đất ở phía Tây thành phố S, tin thức vừa mới công bố cổ phiếu của Tân Thị bị xuống tới mức thấp về phần Đế Thị, bị những tin đồn mấy ngày hôm nay làm ảnh hưởng, giá cổ phiếu bị tuột xuống nghiêm khi tin tức được công bố, cổ phiếu của Đế Thị đã tăng lên vượt qua giá ban đầu."Đế Lâm cầm điều khiển TV lên tắt máy. Dòng người vội vã đổ xô đi tìm nàng tiểu thư Cherry bị mất tích, chưa đầy 15 phút sau, cảnh sát đã có mặt tại nhà ông Marron. Giọng nói nức nở của vương phi Baurren nức nở lên tiếng - Cảnh sát, xin hãy giúp chúng ta tìm được con bé - Vương phi, xin người bình tĩnh, hiện tại, chúng tôi đã cho người bao vây khu vực gần đây trong phạm vi 5km. Nếu có tin tức gì, tôi sẽ lập tức báo Lời nói của cảnh sát vừa dứt thì một bóng người vội vã lao vào. Khuôn mặt được điêu khắc đẹp đẽ, mang nửa dòng máu phương tây, nửa dòng máu phương đông. Ngài Mario Lousi. Anh sốt sắng hỏi vương phi - Sao rồi em? Vương phi không thể trả lời, chỉ biết khóc nức nở. Ông Marron thì bình tĩnh hơn - Con bé vẫn chưa bết tung tích Nháy mắt, người Lousi cứng đờ. Con bé là tất cả niềm hy vọng của anh. Cảnh sát trưởng lên tiếng chen ngang - Thật ra mấy ngày nay trong thành phố Paris và các thành phố lớn thuộc các quốc gia khác đang xảy ra một vụ bắt cóc lớn. Đối tượng bị nhắm đến đều là các em bé dưới 10 tuổi con nhà giàu,phòng đoán rằng, cuộc bắt cóc do một tổ chức lớn thực hiện, hiện các cảnh sát ở các quốc gia đang liên kết với nhau để tìm ra tổ chức này. Mọi người đừng quá lo lắng Bỗng một trung sĩ vội vàng chạy vô cấp báo - Báo cáo, đối tượng đã trốn thoát bằng máy bay và đả thương rất nhiều trung sĩ của chúng ta Vương phi Larren trực tiếp ngất xỉu, ông Marron tái mét mặt, còn Lousi thì im lặng, khuôn mặt hiện lên vẻ đau thương, nhàn nhạt lên tiếng - Đưa vương phi về phòng nghỉ, phái người tiếp tục tìm Nam Mỹ- Amazon Chiếc máy bay hạ cánh mang theo vô số đứa trẻ con, bọn chúng ai cũng hoảng sợ, Cherry cũng vậy. Cô đưa mắt nhìn xung quanh. Khi bị bắt cóc cô luôn luôn hoảng sợ, nhưng giờ đây, cô dùng ánh mắt bình tĩnh đánh giá mọi thứ, vì lời dạy của cha luôn văng vẳng trong đầu cô' Hãy bình tĩnh đối mặt với mọi thứ, vì chỉ như thế mọi việc mới có thế trở nên dễ dàng, con hiểu chứ Cherry'. Khuôn mặt lạnh nhạt thay thế cho khuôn mặt hoảng sợ dù trong lòng từng cơn sợ hãi dâng lên. Một đứa bé hoảng sợ khóc thét lên - Đây là đâu, đưa cháu về, cháu muốn ba mẹ - Câm mồm- một người phụ nữ lạ mặt quát lên- Trong số đây ai là người biết đây là đâu? Những đứa trẻ ở đây đều có học thức nhưng vì tuổi nhỏ nên vẫn không biết đang ở đâu Một giọng trẻ con nghe êm tai mang đậm chất Pháp vang lên - Rừng rậm nhiệt đới Amazon, thuộc lưu vực Amazon của Nam Mỹ. Nơi đây chiếm hơn 50% diện tích rừng mưa của trái đất Người phụ nữ khen ngợi, nhìn sang Cherry. Cô bỗng giật mình vì dáng vẻ của bé, ngây thơ nhưng không hề đơn giản - Giỏi lắm, bé con Nỗi sợ hãi càng ngày dâng lên trong lòng Cherry. Cô đã đoán đúng, nơi đây chính là rừng Amazon, nơi cực kì nguy hiểm T/G lịch post truyện của mình không ổn định, mình sẽ cố gắng là cách một ngày đăng 1 chap vì mình đang bận rộn với một bộ tiểu thuyết khác, các bạn thông cảm gium nhé ^^

cô vợ sát thủ của boss đen tối