công chúa biến thái

Cô nàng Lọ lem này lại không hề nhờ vào sự giúp sức của bà Tiên nào cả để có thể biến điều ước trở thành hiện thực. Dù cho cuộc sống có khó khăn, thiếu thốn, vậy nhưng cô Lọ lem sẽ tự tìm ra lối đi riêng cho mình. Nàng Lọ lem sẽthay đổi ngoại hình, đi vào đôi dép thủy tinh và cũng theo đuổi trái tim của chàng hoàng tử. Thái Tuấn Fashion | Hơn 100+ VảI Áo Dài Cao Cấp, ThờI Trang Công Sở Chuyên Nghiệp | Mua Sắm Online | Liên Hệ Tư Vấn Ngay tằm sẽ nhả tơ, những sợi tơ này được các nghệ nhân Việt biến tấu thành những thước lụa cao cấp. Đây là chất liệu được lòng các vị Vua chúa Được biết, hội thảo khoa học "Phật giáo Thái Nguyên với sự nghiệp bảo vệ và phát triển đất nước" nhằm đánh giá tổng thể để từ đó có cách nhìn về những giá trị mà Phật giáo Thái Nguyên nói riêng và Phật giáo cả nước nói chung đã cống hiến và mang lạị trong sự nghiệp bảo vệ và phát triển Vay Tiền Online Me. Nàng là một tiểu công chúa của một vương quốc nhỏ nhưng giàu có, phụ thân mẫu hậu nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, các đại ca đại tẩu chỉ hận không thể đem hết những gì đẹp nhất hiếm có nhất trên đời dâng lên nàng chỉ để được nàng liếc mắt đến. Cuối cùng vẫn là tâm tư phụ mẫu, chỉ muốn con mình được phát triển tốt nhất, được học hành tốt nhất, được bảo vệ chăm sóc chu đáo nhất, một cuộc thi tài đã diễn ra. Trong số hàng nghìn hàng vạn người tham gia tuyển chọn, cuối cùng cũng chọn được một người đạt được những tiêu chuẩn phù hợp để ở cạnh công chúa văn võ song toàn, khí chất bình ổn, tính cách lạnh lùng hướng nội và nhất là người nọ tuổi còn trẻ nhưng đã xuất sắc đến vậy. Vậy là từ đó bên cạnh tiểu công chúa có một người kiêm đủ mọi thể loại trên đời từ vú nuôi, sư gia, cận vê tên là Gia Vũ. Tiểu công chúa cũng thật biết cách nhìn người, lúc 4 tuổi nhìn thấy cận vệ mới, quyết tâm dính chặt không rời, phụ vương mẫu hậu đau lòng nhưng dù sao cũng là con gái mình, đi đâu cho thoát, bèn xây cho nàng một viện lớn hoa tươi bốn mùa, kẻ hầu người hạ đầy đủ, thấy hoàn toàn yên tâm, quốc vương không tại vị nữa dứt khoát truyền ngôi cho con trưởng, dặn dò chăm sóc công chúa bé bỏng rồi cùng hoàng hậu vân du tứ hải không biết trời trăng gì Vũ tuổi còn nhỏ nhưng đã là một thiên tài võ học, về văn thư cầm kỳ thi họa, nếu xếp thứ 2 thì không ai dám đứng thứ nhất, tính tình trầm mặc kiệm lời, gia đình truyền thống theo chế độ mẫu hệ, đàn ông trong nhà nhất tề một thê, từ nhỏ đã thấm nhuần tư tưởng này, lại thêm mẫu thân suốt ngày rỉ tai chàng thì thầm “con mà k biết làm gì sau này làm sao ta có thể yên tâm gả con đi được, chó nó lấy thôi”=]]. Dù nhà chàng chỉ kinh doanh buôn bán nhưng dòng họ vẫn có người làm quan trong triều, chưa kể tấm gương sáng láng được gả đi của phụ thân, ông nội, cụ nội, cuối cùng để chứng tỏ bản thân k thể đi theo các em cún được, chàng đã quyết định vùng lên dưới sự cổ vũ của lão cha, vào cung ứng tuyển vị trí cận vệ cho công lại vị trí cận vệ này cũng thực kỳ lạ, không chỉ cầm kỳ thi họa, võ nghệ đầy mình và còn phải thi kỳ nghệ nấu nướng, giặt giũ, chăm sóc trẻ em, đến lúc nhận ra thì chàng đã đứng đầu bảng, được vinh danh dưới triều đình rồi. Trên tay hoàng hậu là một tiểu công chúa gương mặt bụ bẫm, ánh mắt lanh lợi ngó ngó nghiêng nghiêng nhìn chàng, Gia Vũ cảm thấy công chúa thực đáng yêu, cũng hơi choáng váng trước khung cảnh ồn ào của đám đông về kết quả thi tuyển, cuối cùng vẫn là hoàng thượng và hoàng mẫu mỉm cười, ra dấu mọi người im lặng, họ chúc mừng Gia Vũ, chàng nhanh chóng bình ổn lại bản thân, nghe lời dặn dò về trách nhiệm và nghĩa vụ của mình đối với công chúa, thấp giọng trả lời– Thần nguyện vì công chúa phụng hậu và hoàng thưởng tán thưởng phong thái của chàng, công chúa uốn éo trên tay mẫu hậu đòi xuống, hoàng hậu mỉm cười hiền từ nhẹ nhàng thả nàng xuống, nàng mau chóng chạy lại kế bên Gia Vũ, vươn đôi tay bụ bẫm kéo tay chàng– Bế … bế…Mọi người ồ lên cười, Gia Vũ xẹt qua niềm vui trong lòng, bế nàng lên ngắm nghía, tiểu công chúa thật xinh đẹp, được thừa hưởng toàn bộ từ hoàng hậu, lớn lên chắc chắn sẽ thành mỹ nhân không sai. Phụ mẫu thấy con mình thích cận vệ mới chọn, cảm thấy rất hài lòng, ban thưởng cho Gia Vũ rất nhiều, phong chàng làm cận vệ riêng của công chúa cũng như cho chàng rất nhiều bổng lộc quyền hạn. Gia Vũ đang mải ngắm công chúa, thực sự không nghĩ ra một vị trí cận vệ thôi lại được ân sủng nhiều như vậy, sau 1 thoáng hoang mang nhanh chóng ngẩng đầu– Đội ơn hoàng thượng và hoàng hậu nhìn nhau mỉm cười, yên tâm giao công chúa cho chàng, ánh mắt cả 2 xẹt ra tia giảo hoạt, thế là rảnh nợ để đi hưởng tuần trăng mật lần thứ 15 haha… Tất nhiên, chuyện này chỉ trong lòng 2 người họ biết. Gia Vũ cũng không biết, cuộc đời làm nô lệ bị ngược đãi tâm lý của mình đã bắt đầu. Muốn biết chuyện tiếp theo thế nào, xin mời xem hồi sau sẽ rõ =]]]] Tiểu công chúa kỳ thực có một cái tên rất rực rỡ, giống hệt nàng chỉ một chữ ” Minh “. Chữ Minh trong tiếng Hán 明 được ghép từ hai chữ Nhật 日 và Nguyệt , đặt tên con theo “tâm ngang” nhật, nguyệt, tinh biểu thị tương lai xán lạn, phụ mẫu nàng cũng mong nàng có một tương lai hạnh phúc. Minh Nhi 4 tuổi, đã biết thích trai đẹp, thấy Gia Vũ mắt sáng lên, bỏ qua cha mẹ, một mạch bám víu hắn, hắn chính là không biết, cuộc đời mình trong phút chốc được quyết định bởi vì sắc đẹp có thể bán mà ăn. Sau này khi nhận ra, hắn cũng không hề hồi hận khi ngày ấy tham gia thi tuyển cận vệ cho công chúa, chỉ hận không thể đem công chúa khảm sâu vào trong tâm trí mình, quay lại đã muộn, không thể thoát khỏi tay nàng nữa, cũng thật lòng không muốn thoát. Từ đó bên cạnh tiểu công chúa có một cận vệ lặng lẽ bên cạnh, chăm lo bữa ăn giấc ngủ, dạy dỗ công chúa cầm kỳ thi họa tinh thông. Công chúa vốn rất thông minh, học một biết mười, nhưng tính tình thì đúng là mạnh mẽ, ngã nhất định không khóc, lông mày nhíu lại vì đau, cuối cùng tự mình đứng dậy, phủi quần áo, nhìn quanh quất, thấy Gia Vũ đang đứng một chỗ, bước thấp bước cao ào vào lòng, nức nở thổn thức, cuồi cùng cũng chỉ nũng nịu với riêng hắn. Hắn thấy lòng vui mừng trước biểu cảm này của công chúa, nàng chỉ yên tâm khi ở cạnh hắn, nàng chỉ khóc khi có hắn, chỉ cần hắn ôm nàng vào lòng, xoa lưng dỗ dành, công chúa hức hức một hồi sẽ lặng yên thì thầm ” Gia Vũ là của ta.” Lần đầu tiền nghe được lời này, Gia Vũ dở khóc dở cười, nhưng vẫn dỗ dành nàng– Đúng vậy, ta là người của công chúa rồi, sẽ không đi đâu được đáp án như vậy, khóc mệt nàng mới gối lên vai Gia Vũ ngủ, chàng nhẹ nhàng đưa công chúa về giường, đặt nàng nằm xuống, chưa kịp đi thì nàng hé mắt– Vũ Vũ nằm cùng đi, không có ngươi ta không ngủ Vũ lắc đầu– Không được công chúa, thần sẽ ngồi cạnh người đến khi người Minh chực khóc, ánh mắt long lanh đầy nước của nàng làm Gia Vũ thổn thức, không kìm lòng được chàng ghé người lên giường, để công chúa nằm lên cánh tay, vỗ về lưng nàng cho nàng ngủ. Không ngờ khi tỉnh dậy, phát hiện mình đã ngủ bên công chúa từ lúc nào, đến lúc cung nữ gọi đi ăn mới trở làm công việc này kỳ thực cũng thành quen, từ lúc công chúa 4 tuổi đến nay cũng đã được 10 năm, công chúa đã thoát khỏi dáng vẻ bụ bẫm ngày bé, chuẩn bị hóa bướm thành thiếu nữ xinh đẹp, bất chợt một ngày khi nhận ra điều này, tâm trạng Gia Vũ thổn thức một nỗi sợ hãi mơ hồ, nàng rồi sẽ rời khỏi mình, ở bên một người con trai khác. Nghĩ đến hình ảnh ấy, tim Gia Vũ nhức nhối một hồi. Lại nói về Minh Minh, nàng ở bên Gia Vũ tựa thành thói quen, dựa dẫm đến mức không thể thay đổi được, tranh thủ lúc phụ mẫu tạt về thăm cũng nói cho phụ mẫu biết ý định của nàng, mẫu thân nàng mỉm cười xoa đầu” chỉ cần con hạnh phúc”, phụ hoàng thì rung rinh chòm râu, mắt lóe sáng– Nó là một chàng trai tốt, ta để nó bên cạnh con cũng có ý nuôi phu quân từ bé cho con, chỉ sợ nó thông minh mọi việc nhưng trong tình cảm lại không sáng suốt, sợ con phải chịu phụ mẫu ủng hộ, đại ca đại tỉ bày mưu tính kế, Minh Minh được đằng chân lân đằng đầu, quyết chí dụ Gia Vũ vào bẫy, tất nhiên cái bẫy này không chỉ một sớm một chiều là xong, công sức từ bé đến giờ, phải cho hắn tự nguyện vào hố, tự nguyện thấy núi đao biển lửa mà vẫn vì nàng nhảy vào. Gia Vũ bên kia không biết chuyện gì, chỉ tự nhiên thấy sau gáy ớn quay lại chuyện năm 4 tuổi, lần đầu tiên chàng tắm cho tiểu công chúa, chàng đặt nàng vào trong thùng tắm to vật của hoàng cung, kỳ thật chàng đã để cung nữ hầu hạ nàng tắm rửa, nhưng nàng không đồng ý, giãy giụa đòi chàng, cung nữ đành che miệng mỉm cười lui ra, Gia Vũ đỏ mặt tía tai nhưng nghĩ lại công chúa cũng chỉ là đứa nhóc, cũng không sao hết, nhẹ nhàng tắm rửa cho nàng, ai ngờ sau này vì chuyện này mà chàng bị công chúa đòi chịu trách nhiệm– Chạm vào ta cũng chạm rồi, người chàng cũng có chỗ nào ta chưa chạm đâu, chàng đã là người của ta rồi, chạy đâu cho thoát, chàng không chịu trách nhiêm chứ gì? Được thôi, ta chịu trách nhiệm với chàng là Vũ đau đầu, cảm nhận được sự bá đạo nhưng cũng đáng yêu của công chúa, xấu hổ cúi mặt không nói gì, ngoài mặt thì lạnh lùng nhưng trong tim đã dao động không thôi– Công chúa đừng nói vậy, thần chỉ là hộ vệ của người nói của hắn bùi ngùi.”Hóa ra làm bao nhiêu việc như thế, trong lòng chàng cũng không hề có ta”. Ánh mắt Minh Minh ảm đạm đi, “không sao, thua keo này ta bày keo khác, hừ”.Khi Gia Vũ chạm tay vào cơ thể bụ bẫm bé bỏng của nàng, tim hắn chợt run rẩy, lúng túng chưa biết làm thế nào cho đúng, lại sợ nàng tắm lâu trời lạnh sẽ bị cảm, vội vàng nhẹ nhàng kỳ cọ, chạm đến đâu Minh Minh cười đến đấy– Vũ Vũ… Vũ Vũ đừng, ngươi làm ta buồn…Gia Vũ cũng phì cười trước giọng nói bé bỏng của nàng, đến khi nhận ra, chăm sóc nàng không phải là nghĩa vụ nữa, mà là hắn muốn thế. Tay hắn lướt nhẹ lên đầu, nhẹ nhàng xoa bóp hai bên thái dương cho nàng thư thái, mỗi ngày nàng đều miệt mài học tập, dù chỉ 1-2 canh giờ, nhưng những thứ học được thì hơn gấp tỉ lần người khác. Minh Minh để yên cho bàn tay Gia Vũ vuốt ve cơ thể mình, bé thích được chàng ôm ấp, thích chàng chạm vào người, thích ở cạnh chàng, bàn tay hắn võ về trên lưng nàng, lướt nhẹ qua trước ngực nàng nhưng không dám dừng lâu, dù nàng chỉ là trẻ con nhưng nàng cũng là con gái, Gia Vũ dù chưa hiểu chuyện đời nhưng cũng biết cái gì nên cái gì không nên, chàng kỳ cọ tay chân cho nàng, đến đoạn gay cấn lại không biết hành xử như nào, định bỏ qua thì Minh minh giãy giụa– Chỗ này, chỗ này người còn chưa tắm cho Vũ khó xử, chưa biết làm gì thì nàng đã cầm tay chàng chạm và trước ngực nàng. Gia Vũ đành mắt điếc tai ngơ, qua quít cọ qua rồi vội vã bế thốc nàng lên đặt vào trong khăn tắm để lau người cho nàng. phụt máu mũi =] Chàng nhẹ nhàng lấy một chiếc khăn lụa nhỏ hơn, lau khô tóc nàng, sau đó nhìn cái đống bánh bao thịt bị chàng quấn chặt trên giường, lại thấy ánh mắt ấm ức của tiểu công chúa, mềm lòng nhỏ giọng xin lỗi, nhẹ nhàng kéo khăn ra lau kỹ từng chỗ cho nàng. Lần này thì chàng nhẹ nhàng thật, chỉ sợ nàng đau, lau khô từng chỗ trên người nàng, những chỗ nhạy cảm cũng mặt dày đụng chạm, vẻ mặt rất anh dũng hi sinh ” thì sao chứ, dù sao cũng là người của công chúa rồi”. Phong thái lẫm liệt hiên ngang trước kẻ địch, như thể quyết chiến không về, quả thật là không về được nữa =]]]]Sau lần đầu tiên ấy, thì tất nhiên có những lần sau, trước những trò quái thai của công chúa, da mặt Tiểu Vũ cũng được rèn luyện ngày càng dày thêm, sẵn sàng đối mặt với phong ba bão táp sắp tới, dù cho tan xương nát thịt. Đùa thôi, công chúa không định hầm canh chàng, chỉ định đem chàng nấu chín rồi ăn vã luôn. Định kỳ hàng năm, Gia Vũ sẽ có một vài thời điểm về thăm phụ mẫu. Mọi năm Minh Minh còn bé nên chàng để công chúa ở lại với các cung nữ và vội vã trở lại trong ngày, năm nay thì khác, Minh Minh đùng đùng đòi về thăm nhà chàng bằng được. Vậy là bảnh mắt sáng hôm sau, canh 2 nàng đã tỉnh như sáo, lục đục bò dậy tự mặc trang phục tử tế kín cổng cao tường nhất của nàng, khổ nỗi chẳng bao giờ tự mặc cả, nàng quấn mãi không biết thắt yếm, cũng chẳng biết thắt đai lưng, thành ra khi Băng Nhi và Thu Nhi tiến vào thì đã thấy nàng tự quấn bản thân thành một đống bùi nhùi trên giường, hớn hở khoe chiến tích– Băng Nhi, Thu Nhi nhìn nè, ta mặc có đúng không?Hai nàng tiến vào mặt đần thối, nước mắt lưng tròng trước tiến hoá vượt bậc của công chúa, từ sinh vật chỉ biết ăn ngủ chơi phá hoại, giờ đã bước lên level biết quấn, cả hai xúc động– Công chúa, cuối cùng người đã…– Biết rồi biết rồi, ta biết ta giỏi rồi, giờ phải làm thế nào?Thu Nhi nén giọng cười, nhanh nhẹn tung hết quần áo nàng lên mặc lại từ đầu, Băng Nhi thì tiến ra ngoài lấy chậu rửa mặt. Khi mọi việc xong xuôi cũng là lúc Gia Vũ tiến vào– Công chúa, xe ngựa đã chuẩn bị Minh nhảy phắt xuống giường, lon ton chạy ra phía trước con ngựa, con tuấn mã khinh khỉnh nhìn nàng, Tiểu Vũ bước đến, ôm nàng vào trong xe, xe ngựa này được đặc chế riêng cho công chúa, khoang trong rất to, trải được một tấm thảm lông cừu để nàng nghỉ ngơi, ngoài ra còn có một tấm lụa trong ngăn cách với khoang ngoài, với bàn trà nho nhỏ, các loại điểm tâm và trà mà nàng thích. Thu Nhi cùng Băng Nhi lần này ở lại trông phủ, do vậy mọi việc đều do Gia Vũ một tay dàn xếp. Hắn bế nàng lên, ôm nàng nhẹ nhàng đặt vào khoang nhỏ, tên phu xe trẻ măng thấy cả 2 đã yên vị, nhẹ nhàng đánh ngựa rời là lần đầu tiên được về thăm nhà Gia Vũ, Minh Minh rất hào hứng, trên đường líu lo luôn miệng, tuy nhiên do thức dậy sớm quá, nàng nói được một lúc bắt đầu có triệu chứng gà gật, vậy là thoáng cái đã im lìm chìm vào giấc ngủ, cái môi xinh chu lên, có vẻ trong mơ vẫn đang mải mê nói, Gia Vũ nhìn nàng, vừa cười vừa lắc đầu “Công chúa, khi nào người mới hết hành hạ ta đây?”. Chàng nhẹ nhàng ôm nàng lên, đặt nhẹ đầu nàng lên gối lụa, đắp lên mình nàng tấm chăn mỏng rồi ngẩn ngơ nhìn nàng. 14 năm, vậy là đã 12 năm chàng theo công chúa, thời gian đủ dài để nàng bám dính lấy chàng không rời. Không biết đã bao lâu rồi chàng không còn cảm giác nhớ nhà như lúc mới vào cung nữa, công chúa chiếm hết thời gian của chàng, đem chàng đến một cuộc sống khác hẳn, theo đúng kế hoạch gả chàng đi của mẫu thân, năm vừa rồi bận rộn chàng cũng không về thăm nhà được, không biết mẫu hậu với phụ thân có khỏe không, muội muội có lớn không… Trang viên nhà chàng nằm ở ngoại thành, đất đai màu mỡ rộng lớn, nhà chàng lại đầy đủ các cửa hiệu trong kinh thành buôn bán, nói chung nếu không tiến cung thì chàng cũng là công tử nổi tiếng của kinh thành, vậy mà run rủi thế nào, chàng lại bị phụ mẫu lập mưu bán vào cung mưu cầu danh lợi. Hài, âu cũng là số trời…Đường phố khá đông đúc nhưng được cái giao thông thuận lợi nên khoảng một canh giờ đã về đến nhà chàng, công chúa vẫn đang ngủ tít, chàng không nỡ gọi nàng dậy, vậy là Gia Vũ bế nàng lên, bước xuống xe ngựa. Trước cửa, phụ mẫu cùng tổ ngoại, các tỉ muội đã chờ sẵn, chàng cúi đầu– Con đã muội ríu rít ào vào lòng chàng– Huynh!Chàng né, thì thầm– lúc khác, huynh đang ôm công chúa!Mẫu thân bước đến, lấy khăn chấm nước mắt– Cuối cùng cũng chịu về, xem cha con kìa, ông ấy đợi con bạc cả đầu!Lão gia vỗ vai chàng– Về là tốt rồi, vào nhà đã, đứng cả ở ngoài làm gì! Đưa công chúa vào nghỉ ngơi vâng dạ, ôm công chúa bước nhanh về phòng dành cho khách mà gia đình đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận đắp chăn cho nàng, rồi mới bước ra ngoài, muội muội lấp ló thập thò ngoài cửa – Đại ca…!Gia Vũ bẹo má Tiểu Nghi– Nhóc con, một năm không gặp đã lớn bằng này rồi, nhớ huynh không?Tiểu Nghi 11 tuổi, là muội muội ruột của chàng, nhìn ngoài thì phụ thân nàng oai như hùm hổ, nhưng thực chất ở nhà mẫu thân là chủ sự mọi việc, do vậy cha Tiểu Vũ đâu dám lăng nhăng cưới thê thiếp, chiếu theo tính cách của mẫu thân chàng thì nếu lão gia có dám léng phéng ở đâu mà mẹ chàng biết được, thì cứ biết điều mà giao nộp hung khí, chặt chém thành trăm nghìn mảnh, có lần chỉ liếc mắt đưa tình với Ất Giáp qua đường mà về nhà còn bị đánh bầm giập, một tháng không dám ló mặt ra ngoài giao thương. Đã vậy tổ mẫu, muội muội, các dì đều ầm ĩ tung hô bên ngoài– Đại tỉ, đánh đi, chém đi!!!– Tỉ tỉ, đánh mạnh nữa lên, quốc có quốc pháp, gia có gia pháp.– Con đánh chết nó cho ta, tội họa đâu ta chịu!Gia Vũ cùng Tiểu Nghi một bên đứng xem kịch vui, nhón tí thức ăn, vỗ tay khen ngợi. Ai đó bị đánh thì co quắp ôm báu vật, quỳ xuống ôm chân mẹ chàng– Ta sai rồi, sau này sẽ không thế nữa! Nàng đừng đánh nữa! Huhu– Chàng mà cũng biết sai cơ à, người đâu, lột đồ hắn ra, treo lên xà ngang trong phòng cho là sau khi ăn đủ đạp, phụ thân chàng bị lột sạch còn mỗi tiết khố, treo ngược ngoe nguẩy lên xà nhà, thấy hết trò vui, mọi người ai nấy về phòng, 3 ngày sau mới thấy cha chàng được thả xuống, nằm phủ phục luôn tại chỗ không đứng dậy được. Từ đó, đừng hỏi tại sao cha lại nghe lời mẹ đến vậy, Gia Vũ cũng bị tiêm nhiễm tư tưởng mẫu hệ, quyết tâm kế thừa tổ nghiệp, tìm kiếm ứng cử viên con dâu tương lai cho mẫu thân. Ai ngờ người tính không bằng trời tính, chả phải tìm đâu xa chàng lại lọt bẫy cáo già Minh hỏi gia đình một lúc thì có thị nữ vào bẩm báo công chúa đã tỉnh đang tìm chàng, Gia Vũ bật dậy đến bên giường, nhóc con của chàng đã tỉnh, tay nhỏ đang dụi mắt, chàng lấy khăn lau mặt cho nàng, cùng lúc Tiểu Nghi bước vào hớn hở, do 2 người cùng tầm tuổi, Gia Vũ cũng giới thiệu để công chúa có bạn chơi cùng– Công chúa, đây là Tiểu Nghi, muội muội của ngẩng lên, đôi mắt còn mờ mịt vì mới tỉnh ngủ, thấy nụ cười tươi rói của Nghi Nghi, nhoẻn miệng cười– Tiểu Nghi, vào đây với ta, vậy là mặc kệ Gia Vũ ngồi đó, hai nàng bắt đầu kể đủ thứ chuyện trên trời dưới giờ cơm, cả hai nắm tay nhau ra đại sảnh, cả nhà Gia Vũ đang ngồi đó tiếp đón, chỗ nàng ngồi là vị trí chủ xị, nàng cũng được giáo dục tốt, rất biết điều thưa gửi phụ lão trong nhà, ai nấy đều hài lòng, Tiểu Nghi thì tíu tít bên cạnh nhìn Gia Vũ chăm sóc cho nàng, mọi khi là cơm phải đưa tận miệng nàng mới chịu ăn, trước mặt người ngoài, Minh Minh ngoan ngoãn tự ăn từng miếng nhẹ nhàng, bắt Gia Vũ ngồi xuống ăn bữa cơm đoàn viên với gia đình, thật là cảm động hết xuôi ai về phòng người nấy, mọi người đều mặc định Minh Minh đi đường xa mệt mỏi nên giục nàng về nghỉ ngơi, ai ngờ đâu ai đó đã ngủ cong mông cả đoạn đường dài, lúc đó bận rộn nắm tay Tiểu Nghi nhảy chân sáo về phòng tắm uyên nữ mang đến một cái bồn tắm to đùng đủ sức cho hai nàng vùng vẫy, thử nước ấm, trải hoa tươi cũng như nhỏ vài giọt tinh dầu vào bồn, Minh Minh cùng Tiểu Nghi tung hết thảy xiêm y, nhảy vào bồn đùa nghịch. Thanh niên Gia Vũ bị bỏ rơi, chỉ biết đứng bần thần sau bình phong, ngước cũng không được, tiến vào cũng chẳng xong, chỉ biết mặt nghệt bị cho ra rìa bởi chính tiểu muội nhà nghịch chán chê rồi, Tiểu Nghi đăm chiêu hỏi– Công chúa, tại sao của tỷ lại nhô lên như vậy, của muội lại phẳng lỳ.– Tỷ cũng không biết nữa. – Nàng thật thà đáp. – Nhưng của Thu Nhi với Băng Nhi to lắm, như quả bưởi luôn. – Nàng vừa nói vừa vung tay lên áng chừng. – Oa… – Tiểu Nghi ôm hai tay vào mặt – Nếu thế thì nặng lắm nhỉ, không biết có bị tức ngực không nhỉ?– Tỷ cũng không biết nữa, của mẫu hậu cũng toooo, nhưng phụ hoàng thích lắm.– Phụ thân của muội cũng vậy, suốt ngày chỉ thích nhìn chằm chằm vào chỗ đó của mẫu thân thôi.– Nam nhân ai cũng thích ngực to à? – Minh Minh bĩu môi nghĩ thầm ” Không biết Gia Vũ thích thế nào nhỉ?”Thanh niên nào đó hóng hớt bên ngoài, độ dày của da mặt đã được trát thêm vài tầng tường thành, ngẩng đầu lên nhìn trần nhà soi kiến, nghĩ ngợi miên man về hai cái bánh bao trước ngực Minh Minh, aiiii, chạm vào nó thật mềm mại, mà lại nằm gọn trong tay chàng, nhìn thấy nó là muốn cắn cắn nhay nhay, muốn được xoa bóp nó mãi thôi… Tiểu Vũ lắc đầu mấy cái, lấy tay gạt đi những ý nghĩ đen tối bay đầy trên đầu…Tiếng Tiểu Nghi vang lên thỏ thẻ– Tỷ à, muội có thể chạm vào nó không?Công chúa đã quen với việc có người khác hầu hạ tắm rửa, mọi khi cũng là Gia Vũ kỳ cọ nên cũng chẳng để tâm lắm, mỉm cười gật đầu, ai đó ở bên ngoài bứt rứt, muốn đạp đổ bình phong bay vào nhấc nàng tránh xa con sói nhỏ kia, ai cũng không được, chỉ mình chàng được chạm vào khi Tiểu Vũ bồn chồn ở bên ngoài, trong bồn tắm Tiểu Nghi đã run run chạm một ngón tay vào hạt đậu của công chúa rồi rụt lại, nàng chạm thêm cái nữa rồi rụt lại, công chúa cười khúc khích, lần thứ ba bạo dạn hơn, nàng đưa cả bàn tay úp lên khuôn ngực của công chúa, bóp nhẹ, vân vê, “Mềm mềm thật thích” – Tiểu Nghi nghĩ ngồi đối diện thì rất vướng tay, ánh mắt công chúa lả lướt lim dim, nàng xoay lưng công chúa về phía mình, vươn móng vuốt ra đằng trước, ôm lấy cả 2 cái bánh bao nho nhỏ của Minh Minh.– Aa..Công chúa khẽ ngân lên, Tiểu Nghi thấy lạ lùng trong lòng, khuôn mặt đỏ ửng phấn khích, tiếp tục xoa bóp 2 vật tròn nhỏ trước ngực Minh Minh– Aaa, đừng bóp mạnh như vậy…Mặt Minh Minh phiếm hồng, cảm giác Gia Vũ đứng ngoài khiến nàng thật cao hứng, chàng có nghe được những âm thanh ám muội này không? Nàng tự hỏi lòng mình. Tiểu Nghi tiếp tục nhào nặn từ phía sau, khẽ áp sát vào người nàng, cọ cọ hát đậu vào phía lưng nàng, nàng bắt đầu thấy nóng bừng trong người, tay vươn ra phía sau, chạm vào hoa huyệt của Tiểu Nghi, nàng ấy ướt sũng, khẽ ngân lên những tiếng mơ hồ– Aaa…Thanh niên Gia Vũ nào đấy chuẩn bị không chịu nổi, ngón tay bẻ răng rắc. Minh Minh cười hăng hắc đứng dậy, nàng bước ra khỏi bồn, vẫy Tiểu Nghi đi theo tiến về nhuyễn tháp, nàng k nằm xuống, mà ngồi trên thảm lông cáo, dang rộng chân ra ở đó, Tiểu Nghi ngồi quỳ xuống đó, nhìn chằm chằm vào hoa huyệt đỏ hồng, vương vãi những sợi tơ mảnh ở đó. Nàng cảm thấy bản thân thật lạ, hạ thân cũng có chất nhờn chảy ra mà nàng chưa từng gặp phải, nhưng nhìn thấy nơi đó của Minh Minh, Tiểu Nghi đưa lưỡi liếm quanh miệng thèm Minh ngồi đó, không nói gì, ánh mắt lả lướt nhìn nàng như mời gọi, Tiểu Nghi vồ đến, đưa lưỡi chạm vào nụ hoa, nàng vạch sâu khe suối ra, muốn liếm sạch những giọt sương vương vãi trên mình công chúa…– Aaa… aaa sâu nữa… đúng rồi, chỗ đó…Giọng công chúa vang lên ngân nga như đập từng hồi từng hồi vào tâm trí Gia Vũ, hắn xông vào, lấy khăn sạch trùm lấy người nàng, phi thân về phòng ngủ…Note Gia Vũ ghen đó haha…, muốn biết hồi sau thế nào, nịnh mình đi thì mình mới có hứng viết, hehee

công chúa biến thái