cung chieu em ca doi

Bạn đang đọc truyện Cưng Chiều Em Cả Đời! 2 của tác giả Hoàng Ngọc Du. Hiểu lầm anh có ý đồ xấu với mình, cô lên kế hoạch bỏ trốn, cứ tưởng kế hoạch đã thành công kỹ mãn, ngờ đâu lúc cô đến sân đã thấy anh đứng ở đó chờ mình. Cô nhìn anh hồi lâu cuối cùng vẫn không nhịn được mà lên tiếng hỏi anh: "Anh định giữ em ở bên mình trong bao lâu?" Truyện Cưng chiều em cả đời - 50 Độ U Lam. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. Truyện Tây, Việt đủ loại. Cưng chiều em cả đời - 50 Độ U Lam ~ Đọc Truyện Hiện Đại Sủng Hoàn: Cung chieu em ca doi - 50 Do U Lam Giải thích một chút, giờ đang là nghỉ hè, ba mẹ tôi ra nước ngoài du lịch vì vậy chỉ còn hai chị em tôi sống dựa vào nhau, hơn nữa, bảo tôi ăn cơm do em trai nấu, tôi tình nguyện ăn Sử Lai Mỗ còn hơn, em trai tôi cũng cảm thấy như vậy. Vay Tiền Online Me. Bên trong Trình thị một lần nữa lại lâm vào cảnh người người cảm thấy bất an. Một ngày Trình Diệc Nhiên muốn phát điên vài lần, ngay cả người tỉnh táo như Lý Trí cũng có chút buồn bực sờ lên cằm công nhận, ông chủ nóng giận này, vô cớ xuất binh, tiểu Mạnh Ảnh gây họa, không chút lý lẽ lại trút lên đầu bọn họ. Dạo gần đây lão đại đều làm thêm giờ mỗi ngày, bọn họ cũng không thể tan tầm đã về. Kiên trì với việc tăng ca, trong khoảng thời gian này hoạt động của công ty không ngừng tăng gấp hai lần, nhưng sắc mặt của Trình Diệc Nhiên lại càng ngày càng u ám. Mà lúc này vợ ở nhà cũng không thèm nhìn mặt mình, giờ anh tự hỏi chút nữa về nhà làm sao để dỗ dành. Lý Trí có chút nhức đầu nhìn ra muôn vàn ánh đèn bên ngoài, vợ anh đã không giống như mấy ngày trước, bây giờ hoàn toàn bỏ mặc không thèm quản nữa, hôm nay anh nhìn điện thoại không dưới 20 lần, một cú điện thoại cũng không có, gọi điện thoại tới cũng không ai bắt máy. “Ơ, muốn về nhà sao, bị Lâm Du lạnh nhạt lâu rồi hả?” Hà Nhu Quân buồn chán pha một ly cà phê bay vào phòng làm việc của Lý Trí, thấy cậu ta không ngừng xem điện thoại, cười trêu chọc. Lý Trí máu lạnh, trước khi kết hôn nổi danh hoa hoa đại thiếu, phụ nữ đối với cậu ta quả thực là quần áo cũng không bằng, sau khi kết hôn lại thay đổi thật lớn, thật giống một kẻ si tình chỉ cần có chút thời gian là chạy về nhà với vợ, người không hiểu chuyện sẽ nghĩ cậu ta cư xử rất ý tứ. Lý Trí đang viết và vẽ vài thứ trong cuốn đề án, mí mắt cũng lười nâng lên. Hà Nhu Quân thấy Lý Trí không có phản bác lại mình, có chút hí hửng, đặt mông ngồi lên bàn làm việc của anh, ưu nhã uống một ngụm cà phê, nghiêng đầu nhìn anh làm việc, “Cậu với lão đại sao đều bị vợ quản nghiêm vậy, mất mặt nam nhi quá, ý mình là, phụ nữ bây giờ không thể nuông chiều, vợ của cậu trước kia rất ngoan ngoãn, bây giờ y như là trái bom nổ chậm, chính là cô ấy…” “Á á á… Mình sai rồi, vợ của cậu rất biết quan tâm người khác… Này… Đừng nha… Ái da!” Lý Trí lắc lắc ngón tay lâu rồi không hoạt động, mỉm cười ngồi xuống, đắc ý nhìn Hà Nhu Quân mặt mũi bầm dập đang lăn một vòng trốn đi. Vợ của anh không phải là ai cũng có thể nói, Lý Trí anh đây còn không nỡ nói, tên Hà Nhu Quân dựa vào cái gì chứ? “Nhu Quân làm sao vậy?” Lưu Tử Ngạo đi vào đưa văn kiện, đúng lúc thấy được người nào đó chạy trối chết, cau mày ngạc nhiên hỏi. “Không có gì, da chặt quá, nới lỏng cho cậu ta chút.” Lời này vừa được thốt ra, Lưu Tử Ngạo rốt cuộc đã hiểu, bị đánh rồi. Chắc chắn là có liên quan tới vị kia ở nhà của Lý Trí, trong công ty này ai không biết Lý Trí có tiếng là hay lấp liếm khuyết điểm của mình?! Năm trước, Lâm Du tới công ty tìm Lý Trí, bị anh trêu ghẹo vài lần, ngoài mặt Lý Trí không nói gì, sau đó, thừa dịp Mạnh Ảnh nổi giận viết ra bản kế hoạch tỉ mỉ, cứ thế phối hợp với tên sợ vợ đem anh đày đi Châu Phi một năm, giờ mới có thể trở về. Bây giờ nhớ lại trong lòng anh vẫn còn rùng mình, tên của Lâm Du cũng không dám nói lớn, lo sợ không cẩn thận đắc tội với cậu ta. Ten thật tội cho 2 ng quá, chọc ai k chọc, chọc anh Trí =,= nghe cái tên là em sợ rồi -s Những anh thê nô này, đều có vợ không có nhân tính nha. “Sao vậy?” Lý Trí nhìn tư liệu đáng ra nên xuất hiện trước mặt lão đại lại đang ở trước mặt mình, cau mày hỏi. “Hức, cậu phải giúp tôi một chút a, lão đại kêu tôi theo dõi Mạnh Ảnh, bây giờ xảy ra vấn đề lớn, cô ấy gặp mặt Dương Kỳ Ngôn, ăn cơm ở một nhà hàng Tây a, lão đại mà nhìn thấy thì kinh khủng biết chừng nào? Anh ấy bắt tôi mỗi ngày đưa anh ấy một phần tư liệu liên quan tới tiểu Mạnh Ảnh.” Lưu Tử Ngạo như đang lo lắng điều gì đó, gương mặt tuấn tú buồn bực vo thành một nắm, người luôn chú trọng kiểu tóc khi xuất hiện nhất bây giờ đang lấy tay bứt loạn tóc như cái ổ gà mà cũng không thèm để ý gì. Lý Trí buông bút trong tay xuống, thoải mái dựa vào ghế, thích thú nhìn Lưu Tử Ngạo đang lo sợ như con kiến bò trong chảo nóng. “Làm giả một phần tư liệu không được sao?” Lý Trí ra vẻ việc không liên quan đến mình, không chút lo lắng, hời hợt nói. Ten ta chém đoạn lo lắng “Móa! Làm sao mà giả được, phải có hình chụp nha, mấy tên chụp hình ngu ngốc toàn chụp cảnh hai người đang ăn cơm.” Lưu Tử Ngạo nhớ lại lúc mấy tên ngu ngốc giao tài liệu cho anh, trên mặt lại còn kèm theo vẻ đắc ý, cho là mình lập được nhiều công, vẻ mặt tự hào là đã đi theo cô ấy lâu như vậy cũng tóm được “bằng chứng.” Lưu Tử Ngạo nhận tư liệu, lập tức đen mặt, không quan tâm tới liền bỏ đi. Mẹ nó, anh không dám tự mình giao cho lão đại đâu, lão đại mà phát điên là rất đáng sợ nha nha nha! Hà Nhu Quân chết tiệt, tự nhiên vin vào vụ Dương thị đem củ khoai lang nóng phỏng tay này giao cho anh, anh đã trêu ai ghẹo ai nha? “Vậy cậu liền tự cầu nhiều phúc đi ha.” Lý Trí đẩy mắt kính, mắt phượng hẹp dài hơi nhếch lên, khóe miệng mang theo vẻ hả hê cười lên nổi khổ của người khác! Ngón trỏ thon dài khẽ vuốt lên đôi môi gợi cảm, răng trắng như tuyết hơi lộ ra ngoài. Như nở một nụ cười hạnh phúc, Lý Trí luôn cười nhưng không để lại dấu tích. Lưu Tử Ngạo vừa nhìn liền biết mình đã tìm lộn người, tìm ai cũng không thể tìm cậu ta nha, lúc này chẳng phải là đưa thú vui tới cửa cho anh ta sao? Anh thật sự là rất đau đầu rồi. Cầm lấy tư liệu, gương mặt tuấn tú cũng nhăn lại, vội vàng gầm lên nổi giận đùng đùng bước đi, lúc đóng cửa cũng không quên dùng tất cả sức lực, một lúc sau cửa vẫn còn rung rung. Nhìn cửa rung rung, trong lòng Lý Trí nghĩ cuộc sống không thú vị nha, cần tìm cho mình một chút niềm vui thú. Trình Diệc Nhiên suốt một ngày 24 tiếng đồng hồ ngây ngốc ngồi ở phòng làm việc, anh không muốn trở về nhà đối mặt với căn biệt thự vắng lạnh không có Mạnh Ảnh, trước đây mỗi lần về nhà, Mạnh Ảnh luôn muốn gây náo tỏ ra chút khó chịu với anh, anh cũng vui vẻ dỗ dành cô, bây giờ cô đi rồi, về đến nhà trong lòng trống không lo sợ, mỗi phòng đều có bóng dáng của cô, nhưng trong mỗi phòng lại không có cô. Anh không biết Mạnh Ảnh có hối hận hay không, nhưng, anh biết rõ là mình hối hận, nếu như ngày đó anh có thể nhịn được, bây giờ hẳn là cô có thể đang ở nhà, thỉnh thoảng không hài lòng liền hướng anh nhao nhao phát cáu một chút, phấn khích thì mặt mày vui vẻ. Có chút buồn bực lại hút một điếu thuốc, lát sau mới nhớ tới, tư liệu của Mạnh Ảnh vẫn chưa được đem đến, tiện tay bấm số gọi Lưu Tử Ngạo. “Tư liệu!” Giọng nói lạnh như băng, Lưu Tử Ngạo ở đầu bên kia điện thoại không khỏi rùng mình một cái. Lưu Tử Ngạo ấp úng một lúc lâu, bị anh nhẹ nói một câu “Sao?” Hoảng sợ liền nói đang đem tới. Lưu Tử Ngạo bỏ lại tư liệu rồi dùng tốc độ nửa giây rút khỏi phòng làm việc của Trình Diệc Nhiên, đối với việc cậu ta không có phép tắc, lúc này Trình Diệc Nhiên không thèm để ý tới, bởi vì tâm tư không đặt ở chuyện này. Cầm lấy tư liệu, mới có nửa giây, mặt của Trình Diệc Nhiên từ trắng chuyển xanh lại biến thành đen. Đôi mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào hai người trong bức ảnh, như muốn đốt cháy bọn họ, ngón tay nắm bức ảnh vì dùng sức quá mức liền chuyển thành màu trắng. Em lại có thể cùng hắn ta gặp mặt?! Em lại có thể cùng hắn ta ăn cơm?! Trình Diệc Nhiên đột nhiên cảm thấy đau bụng, kể từ khi cô bỏ đi chuyện ăn uống của anh hoàn toàn thất thường, bụng rỗng uống rượu uống cà phê là chuyện thường xảy ra. Mà cô lại còn cùng người đàn ông khác đi ăn tối tâm tình, cô đem anh quăng ở chỗ nào?! Gần như có chút đứng không vững, hai tay chống lên bàn, phần lưng bắt đầu phập phồng, hô hấp khó khăn, lửa giận ngập trời không tìm được cửa để phun trào. Đầu óc bắt đầu hỗn loạn, con mắt cũng bắt đầu mơ hồ, hình ảnh Mạnh Ảnh trong khung hình trên bàn cũng trở nên mơ hồ. Lúc anh còn chưa kịp muốn xử lý Mạnh Ảnh như thế nào, anh đã không còn ý thức, một giây liền ngã xuống, cảm giác duy nhất anh có thể biết được chỉ là đau, trái tim đau đến mức như bị xé toạc ra. Mạnh Ảnh bị tiếng bàn bạc ngoài cửa đánh thức. Giấc ngủ của Mạnh Ảnh không sâu, một chút âm thanh sẽ làm cô tỉnh giấc, sau khi tỉnh rồi thì không dễ ngủ lại được. Bây giờ đã đỡ một chút, trước kia cô hầu như cả đêm mất ngủ, mỗi ngày tinh thần cũng không tốt. Khi đó cô còn tưởng rằng mình nếu cứ thiếu ngủ như vậy mà chết đi. Ngoài cửa thanh âm vẫn không có dấu hiệu yên lặng, Mạnh Ảnh xoay người nằm xuống nhưng cũng không cách nào ngủ được. Gần như có chút phát cáu, liền kéo cửa đi ra ngoài. Người đầu tiên nhìn thấy cô là Lưu Tử Ngạo, hơi sững sốt, lập tức lễ độ cung kính nói “Chị dâu.” Nghe vậy, Trình Diệc Nhiên đang đưa lưng về phía cô cũng quay đầu lại, “Đánh thức em sao?” Giọng điệu ôn nhu khiến cho ba người đàn ông khác đang ngồi muốn buồn nôn, anh nhìn tôi tôi nhìn anh, cuối cùng tất cả cúi đầu không nói. Thật ra mọi người đều biết Trình Diệc Nhiên sủng ái vợ, ai có thể nghĩ tới, người này trên thương trường mạnh mẽ vang dội, là người đàn ông quyết đoán dứt khoát lại có thể thâm tình như thế chứ? Mà đối phương chẳng qua là người phụ nữ có chút sắc đẹp bình thường, phụ nữ xinh đẹp so với Mạnh Ảnh dù sao vẫn còn nhiều lắm, tại sao Trình Diệc Nhiên đối với cô đặc biệt như vậy? Những việc này người khác không được biết, nhưng mà, tò mò vẫn là tò mò, ai lại đi hỏi người trong cuộc rõ ràng như vậy? Ten câu cuối chả hiểu ___’ Mạnh Ảnh bị đánh thức thường rất cáu kỉnh, cũng không cần biết là có người hay không, hừ lớn một tiếng rồi đóng sầm cửa phòng. Biết rõ cô nàng này lại nổi đóa, Trình Diệc Nhiên đem văn kiện trong tay hướng lên bàn ném xuống, “Trước mắt là như vậy, nếu như đối phương lại có động tĩnh gì thì dựa theo những gì vừa nói mà làm.” Nói xong liền vội vã bỏ đi tới phòng ngủ. Nhìn thấy cánh cửa đã đóng, Lý Trí đảo mắt, sắp xếp lại văn kiện chuẩn bị về nhà. Thường thấy Trình Diệc Nhiên làm trời làm đất trên đầu bọn họ, bộ dạng trước mặt Mạnh Ảnh lại nhu tình như nước, Lý Trí đã sớm thấy nhưng không thể trách. Anh đã từng nói, tất cả nguyên tắc của Trình Diệc Nhiên trước mặt Mạnh Ảnh hoàn toàn là thùng rỗng kêu to, anh không chút nghi ngờ tầm quan trọng của Mạnh Ảnh đối với Trình Diệc Nhiên. Hà Nhu Quân vẻ mặt cười đắc ý nói “Diệc Nhiên rõ ràng là rất sợ vợ nha!” Vừa nghĩ tới anh những ngày qua tự dưng tự bóc lột sức lao động của mình, rốt cuộc bây giờ mở miệng là phát cáu, anh để trong lòng là tốt rồi. Anh cảm thấy bản thân đang đối phó với cô gái kia so với Trình Diệc Nhiên là hơn nhiều lắm rồi, cái gọi là đi qua giữa muôn vàn bụi hoa, là không mảnh lá dính thân hả! Ten nói thiệt, em chả hiểu anh nói j =,.= Vừa nghĩ tới bản thân vẫn có chỗ mạnh mẽ hơn so với ông chủ của mình, anh liền muốn hát vang một khúc, uống thả cửa một ly a! “Đi thôi, khuya lắm rồi.” Lưu Tử Ngạo không bình luận gì với hành động không quản nghiêm vợ của ông chủ mình, không muốn quan tâm, anh cái gì cũng không muốn nói. Ten chỗ này ta chém Mạnh Ảnh đẹp thì đẹp thật, nhưng so với những người phụ nữ trước kia cùng một chỗ với Trình Diệc Nhiên, Lưu Tử Ngạo được ra kết luận Bình thường. Mạnh Ảnh này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Ảnh hưởng tới Trình Diệc Nhiên lại nhiều như vậy, Lưu Tử Ngạo trăm mối như tơ vò. ——– “Vợ à?” Người nào đó sợ vợ chui vào chăn bắt đầu ra sức nịnh nọt vợ yêu nhà mình. Mạnh Ảnh nhắm mắt lại bất vi sở động không có hành động nào, trưng ra bộ dáng người lạ lạnh lùng chớ lại gần. “Anh sai rồi mà.” Nói xin lỗi xong, đem Mạnh Ảnh ôm vào trong ngực, bắt đầu giở trò. “Đi ngủ ở thư phòng đi!” Mạnh Ảnh đẩy ra anh, giọng nói nhã nhặn, lại không chất vấn. Anh bây giờ ở đâu lại có thể đi thư phòng? Không dụ dỗ được rồi, không chừng là giận vài ngày. Không nói hai lời liền trực tiếp nhào lên. Ten anh cứ như đi vồ mồi =]] Mạnh Ảnh phản kháng dữ dội, nhấc chân đạp anh, “Cút ngay.” Trình Diệc Nhiên sớm đoán được cô có chiêu này, nhẹ nhàng linh hoạt né tránh, nhanh nhẹn cởi tất cả quần áo của cô ra. “Anh…” Mạnh Ảnh đối với kỹ thuật thoát y cao siêu của anh quả thực không biết nói gì. Hình như lần nào cũng như thế này, đem cô chọc tức liền trực tiếp dùng chiêu này, Mạnh Ảnh không ngừng vặn vẹo, nhất định không để cho anh thực hiện được. Nhưng như thế này ngược lại làm cho Trình Diệc Nhiên hào hứng đạt tới đỉnh điểm, con sói đè lên cô hôn môi, cuối cùng Mạnh Ảnh bị hôn đến toàn thân xụi lơ, bỏ đi chống cự, đẩy hai tay của anh rồi tay mình từ từ vòng quanh eo anh, anh chậm rãi trượt vào thân thể của cô, miệng mút lưỡi của cô nhất định không buông. Tên cầm thú này! Trong lòng thực thối. “Vợ à, em thật đẹp.” Người nào đó cả tinh thần và thể xác hoàn toàn đạt đến đích bắt đầu không biết xấu hổ thản nhiên nói mật ngữ. Nắm phần mềm mại trước ngực cô khẽ dùng sức bóp, miệng thoáng chút lại hôn môi cô. “Anh là tên lưu manh.” Mạnh Ảnh mắng một câu, đưa tay đẩy anh xuống. Trình Diệc Nhiên bế cô nằm sấp lên trên người mình, “Em chẳng phải đã yêu chết tên lưu manh anh đây?” Nói xong còn vỗ vỗ cái mông của cô, cười xấu xa. Mạnh Ảnh tức giận cắn chỗ nào đó trước ngực anh một cái, anh không nhịn được rên rỉ một tiếng. “Xem anh như thế nào trừng phạt em!” Trình Diệc Nhiên đột nhiên thẳng lưng chui vào cô. Mạnh Ảnh đã sức cùng lực kiệt, muốn lui về phía sau, lại bị anh chế trụ eo xoay người một cái liền ngăn chận cô lại, đành phải dùng sức bám vào lưng anh, lúc động tình, đầu ngón tay hung hăng chui vào cơ thể cô. Ngày hôm sau, Mạnh Ảnh rời giường thay quần áo, nhìn vết hôn xanh tím trên thân, hung hăng trừng mắt liếc người bên cạnh đang mặc áo sơ mi. Anh là giống thú sao? Lại dùng chiêu cắn! Trình Diệc Nhiên cũng cười nói “Nếu không, buổi tối em cắn trở lại?” Nói dứt lời đem cravat tới cho cô, đưa cổ tới. Chưa thấy qua người nào lười như vậy, mỗi ngày cravat đều đưa cho Mạnh Ảnh, nếu Mạnh Ảnh mặc kệ anh, anh liền có bản lĩnh cùng cô tiêu hao vào sáng sớm. Mạnh Ảnh chuẩn bị xong cravat của anh, khẽ dùng sức buộc chặt, anh bị siết phải ho khan vài tiếng, “Mưu sát chồng sao?” Nhìn mặt anh có chút đỏ, Mạnh Ảnh buông anh ra, vuốt lên nếp nhăn trên áo sơ mi của anh, hôn cằm anh một cái “Em đâu có cam lòng.” Nghe vậy, Trình Diệc Nhiên làm sao còn nhịn được, ôm cổ cô, dùng sức hôn môi, trong lòng từ từ nảy lên vui sướng, anh từng có loại đãi ngộ này lúc nào vậy? Trình Diệc Nhiên đưa tay cởi y phục của cô, vùi đầu thỏa thích dùng sức mút cái cổ trắng mịn của cô, hô hấp bắt đầu rối loạn. Mạnh Ảnh lắc lắc eo nhỏ cọ cọ trong ngực anh như có như không, tay nhẹ nhàng phủ ở trước ngực anh dao động qua lại, cho đến khi cảm giác được nhiệt độ cơ thể người nào đó kịch liệt tăng vọt, khóe miệng giương lên ý cười của một trò đùa dai. “Anh bị muộn rồi nha.” Mạnh Ảnh cười duyên liếc qua nơi đang gồ lên của người nào đó, thừa dịp anh không chú ý bỏ trốn mất dạng. Hừ! Ai bảo anh tối ngày hôm qua đắc ý.

cung chieu em ca doi