cuoc song mi vi cua tieu nuong tu

Hoá ra lời nói ngây ngô của Hoàng tử William hồi bé chính là thứ giữ chân Công nương Diana trong cuộc hôn nhân đầy bi kịch suốt 15 năm. Cuộc hôn nhân kéo dài trong 15 năm với Thái tử Charles được coi là tấm bi kịch cho cuộc đời ngắn ngủi của Công nương Diana. Tuy nhiên - Khi da uop xong thit bo, ban bat lo vi song o 100 do C, lot san giay nen len khay roi xep cac mieng thit bo len. Cho khay thit vao lo vi song nuong khoang 20 phut thi lay khay ra, lat thit lai roi cho vao lo nuong tiep. - Nuong khoang 2 tieng cho mieng thit bo kho lai va chuyen mau hoi den thi ban tat lo, lay thit ra ngoai de nguoi. Mỗi lần cho một muôi bột nhỏ, xoa đều lên bề mặt miếng vải để lá bánh cuốn được mỏng, có thể thoa thêm chút mỡ để dễ lấy ra. Sau khi bánh chín, dùng đũa to hoặc thanh tre gạt ra đĩa, lúc này có thể cuộn thêm nhân gồm một ít thịt vai nửa nạc nửa mỡ, tôm, băm cùng mộc nhĩ, nấm hương đã xào chín với các gia vị như mắm, hạt tiêu Vay Tiền Online Me. Editor một cái áo màu xanh nhạt thêu bách điệp ôm hoa, xứng với váy dài màu hồng phấn, vãn búi tóc vân tiên đơn giản nhất, trong thanh nhã mang theo một phần nhàn tĩnh. Hướng Vân Hoan nhìn mình trong gương, thấy Trần Hương ở phía sau có chút giật mình nhìn nàng, nàng nhếch mày nhẹ giọng hỏi “Đẹp mắt không?”“Đẹp... Đẹp mắt.” Trần Hương cà lăm một lát, nói “Nhị tiểu thư vốn xinh đẹp, mặc cái gì cũng đều đẹp mắt. Chính là, sao hôm nay Nhị tiểu thư mặc trắng trong thuần khiết như vậy?”Trong tủ quần áo của Hướng Vân Hoan chất đầy quần áo xa hoa, bên trong mỗi bộ quần áo không phải thêu kim tuyến, thì cũng là chất liệu hiếm có. Chất liệu quý chút vốn cũng không có gì, nhưng từ trước đến nay Hướng Vân Hoan vẫn thiên về màu sắc diễm lệ. Trước đây nàng không hiểu, nhìn bản thân trong gương chỉ thấy mình vô cùng xa hoa, tất nhiên làm cho người ta vô cùng hâm mộ. Thẳng đến sau này mới biết, mới hối hận không thôi, chỉ cảm thấy bản thân mình tục tằng thế nào, nhưng chuyện này không thể trách nàng, từ nhỏ quần áo của nàng đều là Tô thị chuẩn bị, Tô thị nói một câu đẹp mắt, người bên cạnh nàng không một ai nói không Hằng Ninh lại là nam nhân, sao hiểu được này dà ngay cả nàng cũng cho rằng, bản thân mình vốn nên là cái bộ dáng y hoa phục, nếu không thích hợp thì có ý nghĩa gì?Hướng Vân Hoan phục hồi lại tinh thần, ở trong gương nhìn thấy Trần Hương cũng đang chau mày, làm như có chút nghi hoặc và bất an, trong lòng Hướng Vân Hoan không khỏi thở dài một hơi, đứng lên nói “đi ra ngoài đi.”“Biểu thiếu gia ở bên ngoài sợ là chờ sốt ruột rồi.” Trần Hương vội nghênh đón, khuông mặt tươi cười Vân Hoan chỉ cảm thán một câu nha đầu thiếu kiên nhẫn này”, nghĩ lại chỗ này nơi nơi đều là dấu vết, chính là bản thân mình ngày trước chưa bao giờ dụng tâm nhìn, thần sắc không khỏi ảm đạm, trên mặt lại là giả cười chọc chọc cái trán Trần Hương nói “Ngươi nha đầu này, không biết được biểu thiếu gia cho bao nhiêu hối lộ rồi!”“Ở đâu! Tiểu thư đừng nói xấu nô tỳ.” Trần Hương vẻ mặt cả kinh, tươi cười cũng cứng lại. Khi muốn biện bạch, Hướng Vân Hoan cũng đã đi ra cửa.“Nàng... Đây là thế nào?” Trần Hương chỉ cảm thấy trong lòng khiếp sợ, bộ dáng nói chuyện vừa rồi của Hướng Vân Hoan, nửa thật nửa giả, nhìn như vậy, lại thật giống như đang thử. Nhưng nàng sẽ sao? Trần Hương cân nhắc một lát, sau đó cười lạnh, theo sát đi bên này, Ôn Ngọc Lương đã đợi nửa canh giờ. Vừa rồi ở Hành Vân uyển suýt bị người bắt quả tang, đến khi y ổn định lại được tinh thần, mới nhớ tới không biết lúc này Hướng Vân Hoan đang ở đâu. Hướng Vân Cẩm chỉ sợ Hướng Vân Hoan tỉnh dậy biết được chuyện này lại làm ầm ĩ, y bị triền không còn cách nào khác, đến đây vừa hỏi mới phát hiện, Hướng Vân Hoan đã trở lại từ ngày thường, nếu như y đến tìm nàng, nàng đã vội vàng chạy đến, nhưng hôm nay lại để hắn chờ một lúc lòng Ôn Ngọc Lương lo sợ bất an, cuối cùng không chịu nổi, đứng lên chuẩn bị đi vào trong, nha hoàn Kim Tước tươi cười nhẹ nhàng giữ y lại, khách khí nói “biểu thiếu gia, tiểu thư bảo ngài chờ ở ngoài này.”Chờ, y đã chờ một lúc lâu rồi. Nếu làm hỏng chuyện tốt của Hướng Vân Cẩm, sau này y cũng đừng mong có ngày lành. Ôn Ngọc Lương chau mày, lúc đang định xông vào trong thì thấy mành bị vén lên, chưa thấy người nhưng lại nghe thấy thanh “làm biểu ca phải đợi.”Lúc mành được vén lên, lại khiến Ôn Ngọc Lương sửng sốt một hồi lâu. Người trước mắt thanh nhã như vậy, nhìn ngũ quan của nàng, rõ ràng là Hướng Vân Hoan y quen thuộc, nhưng lại có chỗ nào không đúng. Hướng Vân Hoan kiêu ngạo ương ngạnh hận không thể mặc cả núi vàng núi bạc lên người, khác với Vân Cẩm, tuy gia tài bạc vạn nhưng không biểu hiện ra ngoài, dịu dàng làm người thương tiếc. Nhưng lúc này, Hướng Vân Hoan giống như biến thành một người khác. Nhất là thần sắc giữa lông mày.... Ôn Ngọc Lương lắp bắp kinh hãi, nhưng nhìn Hướng Vân Hoan, vẫn là dáng dấp như nghi hoặc trong lòng xuống, đợi Hướng Vân Hoan ngồi xuống, Ôn Ngọc Lương mới thử dò hỏi nói “sao Hoan nhi lại trở về một mình?”“Còn không phải trách Ngọc lang chàng.” Vân Hoan nhếch mày, cố ý làm bộ dáng hờn dỗi, trách cứ nói “Ta cũng cảm thấy kỳ quái, mỗi lần tới Hành Vu uyển đều cảm thấy mệt rã rời. Trước đây khi ta ngủ chàng sẽ đánh thức ta, hôm qua sao lại không gọi ta tỉnh dậy?”Ôn Ngọc Lương mi tâm nhảy dựng, Vân Hoan cười nói “Ngọc lang là đau lòng ta, muốn ta ngủ thêm một lát sao?”“Đúng, đúng...” Ôn Ngọc Lương xấu hổ cười cười. Vì che giấu xấu hổ trên mặt, hắn vươn tay liền muốn ôm lấy eo Vân Hoan, nào biết còn chưa đến gần, Vân Hoan xoay người, làm hắn chụp trong tay áo nàng rơi ra một cái túi thơm, đến khi Ôn Ngọc Lương thấy rõ hoa văn trên túi thơm, lập tức biến sắc túi thơm này không phải hôm nay Vân Cẩm mới đưa cho hắn sao? Lúc đó hắn còn khoa tay múa chân khen Vân Cẩm tay nghề tốt, mặt trên thêu hoa. Sau đó hai người suýt bị người bắt gặp, vội vội vàng vàng rời đi cũng không chú ý nhiều, không phải bị rơi lúc đó đấy chứ?“Sao vậy, Ngọc lang biết túi thơm này?” Vân Hoan khom lưng nhặt túi thơm lên lắc lắc hai vòng trước mặt Ôn Ngọc Lương.“Vật này của nữ tử sao ta biết được?” Ôn Ngọc Lương dừng một lát, lại nói “Chính là cảm thấy túi thơm này rất độc đáo, không phải là Vân Hoan làm chuẩn bị đưa cho ta đấy chứ?”“Phi!” Vân Hoan mỉm cười nhổ một ngụm nước miếng, nghiêm cẩn nói “Vật bẩn thế này sao ta làm được. Ngọc lang không biết đấy chứ, hôm nay lúc ta mơ mơ màng màng ngủ, có người đẩy cửa tiến vào gọi ta, vốn nha hoàn này là vì đến tìm mèo, nhưng không biết là nha hoàn nào không biết hổ thẹn, dẫn theo...”Một hơi này nghẹn ở trong miệng, thẳng đến khi Ôn Ngọc Lương không thở nổi, Vân Hoan cũng đè thấp giọng, nghẹn đỏ mặt thẹn thùng nói “Dẫn theo nam nhân làm loại chuyện bẩn thỉu. Thật giận ta ngủ mê mê trầm trầm, không cảm giác được một chút nào. Khi bọn nha hoàn tiến vào, hai người này đã chạy mất, chỉ còn lại vật này thôi. Không biết Ngọc lang đã từng nhìn thấy chưa?”“Chưa từng!” Ôn Ngọc Lương một ngụm phủ quyết, nói “Ta và Đại tiểu thư thấy nàng ngủ không đành lòng gọi nàng tỉnh dậy, nửa đường chúng ta đều tự về viện của mình. Nha hoàn này... Thật là không tưởng tượng nổi. Chính là chỉ bằng túi thơm này, có thể nhận ra là ai sao?”“Sợ là có chút khó khăn, chỉ có điều ta nhìn túi thơm này vật liệu tinh tế, giống như gấm Tứ Xuyên, năm ấy phụ thân mang theo gấm Tứ Xuyên về tổng cộng cũng chưa cho mấy viện, dựa vào điều này là có thể điều tra được. Huống hồ, túi hương này dùng hương liệu cũng đặc biệt.” Vân Hoan oán hận nói “Phụ thân không ở nhà, những tiện chân đồ đĩ này liền muốn lật trời rồi! Xem ta mà bắt được nàng ta, nhất định phải cẩn thận giáo huấn chút!”Sắc mặt này, trực tiếp làm trái tim Ôn Ngọc Lương run bắn lên, trong đầu cũng tức giận bản thân để người khác bắt được nhược điểm, một bên Vân Hoan cũng thở dài một hơi nói “Vốn ta còn muốn giao thứ này cho mẫu thân, đáng tiếc hôm nay bà mang theo Trương mẹ đi Hộ Quốc tự, sợ là sáng mai mới có thể trở về. Vật bẩn này, còn muốn ở trong tay ta ngốc một đêm.” “Hoan nhi, đừng tức giận hỏng thân thể mình.” Ôn Ngọc Lương vội vàng trấn an hai câu liền đứng dậy cáo từ, đến khi ra cửa sắc mặt Ôn Ngọc Lương trầm xuống còn có một đêm, may mắn, ông trời không diệt y, vật này còn phải ở trong tay Hướng Vân Hoan một đêm. Nếu không giải quyết hậu hoạn này, thực sự bị người ta tra ra trên đầu Vân Cẩm, đến lúc đó không chỉ Hướng Vân Cẩm mất mặt, chính là y cũng có khả năng bị đuổi ra Hướng thật vất vả đi tới hôm nay, làm sao có thể bị hủy trên một cái túi thơm?Con ngươi Ôn Ngọc Lương cứng lại, cuối cùng lén lút đi về phía hậu hoa viên.~*~Ban đêm, trong phòng Hướng Vân phòng, ánh nến vụt tắt. Ngoài cửa phòng, Trần Hương đứng đó một lúc lâu, nghe trong phòng dần dần không có động tĩnh mới nhẹ giọng kêu một tiếng “Nhị tiểu thư?”Nha hoàn bà tử trực đêm mới vừa rồi đều bị người gọi đi, trong phòng vẫn như cũ không có tiếng động gì. Trần Hương nghĩ, trong ngày thường Hướng Vân Hoan ngủ cực sớm, mặc dù bên ngoài có động tĩnh cũng không làm nàng tỉnh dậy, huống chi, mới vừa rồi nàng ta còn thêm mê hương vào ngọn nến, Hướng Vân Hoan tất nhiên là đang bạo đẩy cửa ra, cửa nhẹ nhàng két một tiếng, Trần Hương nhìn vào bên trong, người trên giường đưa lưng về phía nàng ta, không nhúc nhích. Trần Hương nhớ đến cái túi thơm ban ngày ở hậu hoa viên Ôn Ngọc Lương nói với nàng ta, nàng ta vội vàng đi đến bàn trang điểm của Hướng Vân Hoan.“Vận khí thật tốt.” Trần Hương nói thầm, nàng ta còn đang sợ Hướng Vân Hoan giấu túi thơm này ở nơi không nhìn thấy, không nghĩ tới lại tùy tiện đặt ở trên bàn, Hướng Vân Hoan quả thật là người không có đầu Hương âm thầm cười cười, tiếp đó đặt một cái túi thơm khác vào vị trí ban đầu. Xem hình dạng này, nếu không nhìn kĩ, thật đúng là không nhìn ra khác biệt. Chờ làm xong tất cả, nàng ta mới rón ra rón rén ra cửa. Bà tử trực tiếp cũng chỉ bị điều động đi một lát, Trần Hương không tự giác gia tăng bước chân, trong ngực có túi thơm đòi mạng, nàng ta tìm nơi hẻo lánh đi, mắt thấy sắp ra khỏi viện, trong viện đột nhiên đèn đuốc sáng số đèn lồng đột nhiên tụ tập chiếu về phía nàng ta, thanh âm khua chiêng gõ tróng từ gần đến xa, Trần Hương nhất thời không có chỗ để trốn, từ trong ánh sáng một người đi ra, đến khi thấy rõ người, chân Trần Hương mềm nhũn người phía trước, rõ ràng chính là Hướng Vân Hoan lúc này cần phải ở trên giường ngủ say!“Trần Hương, lá gan thật lớn!” Trên mặt Hướng Vân Hoan tràn đầy bi thương “Ngày thường ta đối đãi ngươi không tốt sao? Ngươi cái gì không làm lại đi làm trộm?”“Nhị tiểu thư, ngài nói gì vậy?” Trần Hương cố ra vẻ trấn định, bà tử từ trong đám người đi ra lôi kéo tay nàng ta, xiêm y của nàng ta lập tức bị xé rách hơn phân nửa, chỗ vạt áo lộ ra một mảng trắng noãn, bà tử này hoàn toàn không quan tâm, trực tiếp lấy túi thơm ở trong lòng nàng ta ra.“Tiện nhân không biết xấu hổ, lại dám trộm trên đầu chủ tử của mình!” Bà tử đẩy nàng ta hai cái, Trần Hương không chống được ngã ngồi trên mặt đất, đến khi lấy lại được tinh thần lập tức kéo vạt áo của Hướng Vân Hoan nói “Tiểu thư, nô tì oan uổng! Nô tì đây là... Là can nương mẹ nuôi Trương thị bảo nô tì lấy túi thơm này đi tìm bà ấy.... Đúng, chính là can nương muốn sớm tra ra túi thơm này là của người nào. Tiểu thư, ngài tin ta!”Nàng ta vừa nói xong, lập tức dập đầu. Trong viện người càng tụ càng nhiều, nàng ta mơ hồ cảm thấy hôm nay nhất định xảy ra chuyện lớn rồi. Nhưng lúc này, nàng ta chỉ muốn đẩy Trương thị ra, đó là lão nhân bên người phu nhân, cho dù là Nhị tiểu thư cũng phải nể mặt hia phần, nàng ta nhất định không có chuyện Hương mặc niệm, nào biết từ phía trên trái lao ra một người, đến trước mặt nàng ta quăng cho nàng ta một cái tát, mạnh đến nỗi Trần Hương đầu hoa mắt choáng, nàng ta thật vất vả mới nhìn rõ người trước mắt, không ngờ lại là Trương thị.“Tiện nhân! Ta không hề bảo ngươi đi cầu tiểu thư gì đó!” Trương thị nhe răng mắng. Đêm nay bà ta vốn bồi ở cạnh phu nhân dâng hương lễ phật, nào biết nửa đêm có người mời bà ta trở về, bà ta vốn còn nghi hoặc, sau đó nha hoàn bên cạnh tiểu thư nói rõ tất cả quá trình Trần Hương kê đơn tiểu thư cho bà ta thơm tinh xảo như vậy, sao Trần Hương có thể có?Trương thị tát xong một cái, lập tức xoay người quỳ gối trước mặt Hướng Vân Hoan cần xin nói “Nhị tiểu thư, Trần Hương còn nhỏ, nhất định là thấy túi thơm này đẹp mắt mới có suy nghĩ sai lầm, tiểu thư ngài đại nhân đại lượng, bỏ qua cho nàng ta lần này đi!”Muốn dùng khổ nhục kế sao? Vân Hoan cười thầm một tiếng, vốn đã biết Trương thị này gian trá, cái tát này là đánh thật sự, như là, vẫn không đủ thống khoái!Một đời trước nàng nghĩ mãi không ra, đến cùng là ai bán đứng nàng, hại nàng thảm như vậy, thẳng đến sau này nàng ra phủ, Trần Hương ngược lại thành thiếp của Ôn Ngọc Lương, nàng mới hiểu được, tai họa này đến cùng là ai!Nha đầu của nàng, bán nàng, cũng chỉ vì đổi lấy một địa vị thiếp thất, Hướng Vân Hoan nàng, lại rẻ mạt như thế!Đánh rắn, không phải là muốn đánh bảy tấc sao?Vân Hoan cười lạnh một tiếng, tiện tay gọi Kim Tước, nói “Kim Trước, mang gì đó trong phòng Trần Hương ra đây!” Editor LinhDưới tầng tầng lớp lớp màn, nam tử thân thể nằm sấp, cảm giác tê dại từ cột sống chạy thẳng đến đỉnh đầu, người dưới thân da thịt tuyết trắng kích thích cảm quan của y, khiến y không nhịn được lấy tay bao lấy hai đỉnh tròn tròn trên Vân Cẩm rên một tiếng, hàm răng cắn môi dưới, thế nào cũng không chịu nhả ra âm thanh, trên má đỏ ửng, sau một lúc lâu mới thấp giọng nói “Ngọc lang, Ngọc Lương ca ca, chàng nhẹ chút, nhẹ chút...”Âm thanh này như mèo kêu, làm Ôn Ngọc Lương càng thêm trìu mến, rõ ràng mới vừa rồi đã muốn bắn ra, nhưng lúc này lại cắn răng nhịn xuống, chậm lại tốc độ va chạm, nửa người trước hạ xuống, nằm trên người nàng ta, cắn vành tai nàng ta, cúi đầu cười nói “Cẩm nhi, nàng gọi ta một tiếng, nhưng cũng không đồng ý gọi tên ta.”“Ta sợ bên ngoài sẽ có người đến...” Hướng Vân Cẩm cắn môi, thấp giọng trả lời một câu, chỗ nhụy hoa đột nhiên ngừng lại, khoái cảm đột nhiên dừng lại khiến nàng ta cảm thấy không thoải mái. Ôn Ngọc Lương vươn tay ra, từ dỗ hai người dán sát dần dần mò xuống dưới, tinh tế vỗ về Hướng Vân Cẩm, nói “Đừng sợ, viện này to như vậy, đã sớm không có người đến đây. Lúc này dù nàng có kêu đến vỡ yết hầu cũng sẽ không truyền ra khỏi viện này. Cẩm nhi, đến, gọi ta một tiếng.”“Còn có Hoan nhi ở bên ngoài đó.”“Nàng ta mỗi lần uống thuốc đều giống y như lợn chết, ồn ào thế nào cũng không dậy được.” Ôn Ngọc Lương cúi đầu, cũng càng ngày càng không thành thật, bàn tay càng thêm tỉ mỉ, đầu lưỡi cũng vòng qua tai nàng hấp của Hướng Vân Cẩm từ từ trở nên dồn dập, vốn là gắt gao cắn môi, đến cùng vẫn là không chịu nổi y chọc ghẹo, thấp giọng liên tục kêu, “Ngọc Lương ca ca, ca ca tốt của ta, tướng, tướng công!”Hai chữ tướng công’ vừa ra khỏi miệng, Ôn Ngọc Lương giống như nhận được cổ vũ rất lớn, ngừng tay, cánh tay dứt khoát đặt trên vai Hướng Vân Cẩm, dưới thân cũng mãnh liệt đẩy vào. Hướng Vân Cẩm nhịn không được ưm’ một tiếng, cực hạn vui thích dạy nàng ta nếm ngon ngọt, nức nở thành cả Ôn Ngọc Lương miệng cũng không ngừng nói tâm can bảo bối của ta’, chỉ đợi làm một lần tiến lên cuối cùng là hắn đã có thể giao ra, lúc sắp đến đỉnh Hướng Vân Cẩm đột nhiên đẩy hắn ra, kinh hoảng nói “Biểu ca, biểu ca, giống như có người đến đây...”Ngoài sân loáng thoáng truyền đến thanh âm của nữ tử, Ôn Ngọc Lương dừng lại nghỉ ngơi một lát, mới vừa rồi còn ảo não vì Hướng Vân Cẩm đẩy y ra, lúc này cũng thật sự lắp bắp kinh ngày thường, trừ Hướng Vân Hoan thỉnh thoảng dọn dẹp, viện này nhất định không có người đến đây, vừa rồi khi y bị t*ng trùng rút não mơ hồ nghe thấy tiếng vang cũng chỉ làm như bản thân nghe lầm, nhưng lúc này cẩn thận nghe kĩ, thanh âm của những người đó đúng là ở rất gần tim Ôn Ngọc Lương không khỏi trầm xuống, người bị kinh hách, cây gậy dưới thân lập tức héo rũ, y cũng không quan tâm, một mình vội nhảy xuống mặt đất nhặt quần áo lên mặc vào người. Vừa mặc được áo lót liền nghĩ đến Hướng Vân Cẩm đang ở trên giường, y vội quay đầu khẽ nói với nàng ta “Cẩm nhi, chúng ta chạy nhanh đi, nếu để người nhìn thấy bộ dáng chúng ta như vậy, thật sự sẽ xảy ra chuyện lớn rồi!”Bộ dáng này của hắn thật sự là quá mức hoảng loạn, Hướng Vân Cẩm dựa người vào tường nhìn y, trong lòng bốc lên lửa giận, rất muốn nói một câu ngươi như vậy cũng dám ra ngoài ăn trộm?” Tiếc rằng người ngay ở bên ngoài, trong lòng nàng ta cũng gấp, thấy Ôn Ngọc Lương đã mặc xong quần áo, lại thúc giục, nàng ta vội tùy tiện mặc lung tung, đang muốn mở cửa chính đi ra ngoài, ngoài cửa đã vang lên tiếng người đến.“Hắc Tử, Hắc Tử, mi ở đâu vậy?” Cô nương này gọi hai tiếng, oán giận nói “Ta đã nói ngươi nghe lầm, viện này là phu nhân trước đây ở, từ sau khi nàng mất, viện này liền không có người đến, thì làm sao có tiếng vang chứ!”“Tai ta rõ ràng nghe được trong viện có tiếng người. Còn giống như là thanh âm của nữ nhận, ừ ừ a a, rất quái dị!” Một cô nương khác giải thích.“Ngươi lại nói bậy!”“Ta không, hoặc là ta vào trong phòng nhìn xem?”Nghe ý tứ này, đúng là đang nói chuyện đã muốn vào. Ôn Ngọc Lương quá sợ hãi, mắt thấy không còn đường y vội kéo Hướng Vân Cẩm chạy về phía cửa sổ nhảy xuống, vừa rơi xuống đất lại không dám ở lại vội vàng chạy đi, thẳng đến khi chạy đến cửa sau, hai người tìm xó xỉnh hẻo lánh mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.“Cẩm nhi, hôm nay ủy khuất nàng rồi.” Đến khi phát hiện an toàn, Ôn Ngọc Lương mới khôi phục ôn nhã ngày thường, đối vừa rồi bản thân chật vật, hắn tự giác thấy không lòng Hướng vân Cẩm vốn là oán trách Ôn Ngọc Lương, hôm nay nếu không phải y nổi lên sắc tâm, nàng ta cũng không đến mức chật vật như vậy, nhưng lúc này nàng ta thật sự mệt mỏi, thấy tóc mai hỗn độn, xiêm y không chỉnh tề, nàng ta vội vàng thu thập bản thân, khoát tay, đột nhiên hô lên một tiếng “Nguy rồi, Vân Hoan ở trong phòng!”“Không sợ, nàng ta ở đó một mình, nếu nói đến tế phu nhân trước, cũng có thể nói qua được.” Ôn Ngọc Lương không thèm để ý nói.“Chúng ta không ở đó, ta chỉ sợ nàng ta sinh lòng nghi ngờ.” Hướng Vân Cẩm lo lắng nói.“Đừng sợ, tất cả có ta.” Ôn Ngọc Lương tràn đầy lòng tin cam đoan, “Cẩm nhi, đừng lo lắng, ta sẽ dỗ tốt nàng ta, sẽ không làm hỏng kế hoạch của chúng ta.”“Ừ.” Hướng Vân Cẩm dịu dàng cười, dựa vào trên người Ôn Ngọc Lương, lúc chàng chàng thiếp thiếp lại hồn nhiên không biết trong lúc vội vàng nàng ta đã đánh rơi túi thơm trên đất trong phòng kia.“Nhị tiểu thư, ngài xem túi thơm này!” Nha hoàn Tư Hoa đưa túi thơm đến trước mắt Hướng Vân Hoan, Vân Hoan còn muốn đến phía trước nhưng Tư Hoa ngăn đón nói “Nhị tiểu thư vẫn là đừng đi vào!”“Đã báo cho Trương mẹ rồi sao?” Vân Hoan nhíu nhíu mày.“Đã bảo người đi gọi rồi.” Tư Hoa Hoan cũng không quản, để Hướng Vân Yến đang khiếp sợ lại ngoài phòng, đi vào trong một trong nhà, mơ hồ có mùi nam nữ khi giao hoan xong, Vân Hoan đi vào,liền cảm thấy buồn nôn, trên giường chăn đệm hỗn độn, Vân Hoan đưa tay sờ, vẫn còn ấm. Chỉ tiếc, cửa sổ lại mở, bỗng dưng một trận gió lạnh thổi đáng tiếc, chỉ thiếu chút nữa. Vân Hoan âm thầm nghĩ, nếu có thể bắt gian đôi nam nữ này trên giường cũng tốt, chính là, chỉ trừng phạt bọn họ như vậy, hình như rất tiện nghi cho bọn họ. Vân Hoan gắt gao nắm chặt túi thơm trong tay, “Bảo Trương mẹ đến chỗ ta lấy túi thơm.”Quay đầu, tầm mắt của nàng dừng trên người Vân Yến, khóe miệng mang theo một tia cười, nàng xoa xoa đầu Vân Yến nói, “Yến nhi, muội về trước đi, một hồi nữa nếu tìm được Hắc Tử, ta sẽ sai người mang đến cho muội.”Còn nhiều thời gian, nên trả, phải trả, nàng sẽ tính rõ từng khi bị đuổi ra khỏi nhà, bao nhiêu cái ban đêm Hướng Vân Hoan luôn nghĩ vì sao Ôn Ngọc Lương lại xuống tay ngoan độc với nàng như vậy. Nàng đã từng kiêu ngạo ương bướng, nhưng nàng chưa bao giờ có ý nghĩ hại người, nàng tự nhận mình là người thiện lương, nàng còn từng mê luyến hắn, nhưng vì sao Ôn Ngọc Lương vẫn bỏ được bức nàng lên tử lộ đường chết.Có lẽ, giữa y và Hướng Vân Cẩm thật sự có tình cảm? Hướng Vân Hoan nghĩ nghĩ, cuối cùng lắc lắc Ngọc Lương này, làm sao có thể có tình cảm thật, ham muốn từ trước đến nay của hắn, chính là Hướng gia gia đại nghiệp đại. Từ sau khi hắn vào kinh đi thi không có chỗ ở lại, muốn tìm biểu cô Tô thị nương tựa, hắn tính toán chính là gia sản Hướng gia, đơn giản là cha nàng - Hướng Hằng Ninh không có nhi tử!Hướng gia chỉ có ba nữ nhi. Cả đời Hướng Hằng Ninh chỉ cưới qua một chính thê là Vương thị - mẹ ruột Hướng Vân Hoan. Chính là thành thân chưa được bao lâu, Hướng Hằng Ninh liền ra ngoài buôn bán, năm sau khi trở về cũng mang về một bình thê Tô năm ấy, thương nhân ra ngoài buôn bán cưới nữ tử ở bên hầu hạ cũng là chuyện bình thường, nhưng Vương thị tính tình cứng rắn, mặc dù bình thê thân phận vẫn là thiếp nhưng Vương thị vẫn không nuốt trôi được khẩu khí này, thường xuyên qua lại, lại đẩy Hướng Hằng Ninh ra bên ngoài, hàng năm đều không trở về nhà, ngẫu nhiên trở về cũng chỉ có một mình, quả quyết không mang theo Tô khi Vân Hoan vừa được năm tuổi, Vân Hoan mới biết mình còn có một người tỷ tỷ, tên là Hướng Vân Cẩm, cùng tuổi với bản thân, chỉ hơn mình hai tháng mà thôi. Khi đó, Vương thị đã bệnh nguy kịch, nhìn đến Tô thị cũng nói không ra lời. Tô thị ở trước mặt mẫu thân nàng bưng trà dâng nước không ngủ không nghỉ hầu hạ một tháng, mẫu thân nàng liền quy lẽ là cảm thấy thua thiệt Vân Hoan, Hướng Hằng Ninh từ nhỏ liền rất sủng Vân Hoan, đối với Vân Cẩm lại có chút lãnh đạm, thẳng đến sau này Hướng Vân Hoan kiêu ngạo, Hướng Vân Cẩm lại dịu dàng ở một bên cười. Người khác thấy Hướng Vân Hoan liền muốn tránh đi, nhưng lại tâng bốc Hướng Vân Cẩm, Hướng Vân Hoan mới cảm thấy, chắc là ra vấn đề khi đó, tính tình của nàng đã được định sau này, nha hoàn bên người Tô thị trèo lên giường Hướng Hằng Ninh, còn có Vân Yến. Tuy rằng sau đó nha hoàn này khó sinh mà chết, nhưng Vân Yến lại không được vào mắt Tô thị, tiểu thư không giống tiểu thư, nha hoàn không giống nha hoàn, cho dù là bọn hạ nhân cũng không coi trọng Vân bên ngoài luôn nói, Hướng Hằng Ninh mệnh không có nhi tử, gia nghiệp lớn như vậy cũng sẽ thuộc về họ khác, Hướng Hằng Ninh dựng râu trừng mắt mắng trở về, “Lão tử chỉ thích nữ nhi, đến lúc đó chiêu con rể trở về, tôn tử vẫn là họ nhà ta!”Có lẽ chính là những lời này, mang lại sát khí cho Hướng Vân đều biết đến, Hướng Hằng Ninh yêu thương Hướng Vân Hoan nhất, nàng còn là dòng chính nữ Hướng gia, nếu muốn thừa kế gia nghiệp, nàng tất nhiên là chiếm phần lớn. Nhưng nếu nhà này Vân Hoan làm chủ lại thành chuyện xấu với Tô thị và Hướng Vân mẹ con gian trá này vì bản thân tính toán đường ra - chỉ có trừ bỏ nàng, chờ Hướng Hằng Ninh sau trăm tuổi, gia nghiệp nhà này sẽ thuộc về mẹ con nàng Ngọc Lương gia cảnh nghèo khó chính là nhìn thấu điểm này mới cố gắng nghĩ biện pháp giúp đỡ trừ bỏ nàng, cưới Hướng Vân ngoài tao nhã, thực ra chính là một con bạch nhãn đầy hương thơm, ánh nến rực rỡ. Ngọn nến trung tâm phụt một cái, bừng tỉnh Hướng Vân Hoan đang lâm vào trầm tư. Nàng vừa quay người, mớ phát hiện bản thân đã nhìn chằm chằm túi thơm này một hồi lâu, đầu ngón tay nắm chặt túi thơm đã sớm trở nên trắng phòng vang lên hai tiếng cốc cốc, Trần Hương nha hoàn thiếp thân của nàng thấp giọng nói “Tiểu thư, biểu thiếu gia nói muốn gặp ngài.”Nên tới dù sao cũng tới, Hướng Vân Hoan hít một hơi thật sâu, đè ép oán hận trong lòng xuống, cuối cùng thả ngang âm điệu trả lời “Bảo hắn chờ, một lát nữa ta tới.” Editor LinhNàng kia mặc một bộ giá y đỏ rực, trên gương mặt trang điểm tinh xảo cũng bị nước mắt làm trôi, trên trán từng giọt mồ hôi thay nhau rơi xuống, nữ tử hoàn toàn không có không khí vui mừng khi xuất giá, nhưng nàng không quan tâm, cong đầu gối, gần như khẩn cầu nói với nam tử mặc hoa phục trước mắt “Ngọc Lang, chàng đáp ứng muốn cưới ta, nhưng vì sao ta lại ở đây? Ngọc Lang...”Bộ dáng của nàng hèn mọn như vậy, hèn mọn đến gần như phải quỳ trên mặt đất, nhưng đổi lấy cũng chỉ là bóng lưng kiên quyết của nam tim nữ tử từng chút chìm xuống, bên ngoài hạt mưa tí tách rơi xuống, một tia chớp xẹt qua chiếu vào gương mặt loang lổ nước mắt của nàng, có vẻ phá lệ dữ tợn. Cuối cùng nàng ngã xuống trên mặt đất, thấp giọng nỉ non nói “Chàng đáp ứng muốn cả đời đối tốt với ta, Ôn Ngọc Lương, sao chàng có thể đối đãi với ta như vậy?”Người đưa lưng về phía nàng cuối cùng cũng quay đầu lại “Hoan nhi, nàng tội gì phải như thế? Tống phủ này vẫn là thế gia vọng tộc, nếu nàng gả vào thành Thiếu phu nhân Tống phủ, còn tốt hơn mấy trăm lần so với đi theo ta! Ta, ta đây cũng là thật sự suy nghĩ cho nàng!”“Tống phủ?” Thân mình nữ tử mềm nhũn, trên mặt treo lên một nụ cười thảm, “Tống phủ... Hóa ra ngày ấy ta không nhìn lầm, chàng thật sự cùng Hướng Vân Cẩm dây dưa chung một chỗ! Hướng Vân Cẩm, Hướng Vân Cẩm, ha ha ha...”Nước mắt ngang dọc, nàng ngẩng đầu cười thảm mấy tiếng, cuối cùng yên lặng lau khô lệ “Hóa ra các ngươi sớm đã nghĩ tốt, hôm nay phải gả chính là ta. Tống phủ, ha ha ha, Tống phủ? Ôn Ngọc Lương, ngươi không có lương tâm, ngươi muốn ta thay tỷ tỷ gả cho tỷ phu sao? Ha ha ha...” Tiếng cười của nữ tử thê lương như tiếng khóc của lệ quỷ, mấy câu cuối cùng, nữ tử cũng là nghiến răng nghiến lợi, căm giận nói “Trách ta cả đời kiêu căng, cuối cùng, cũng bị hủy trong tay tiện nhân! Ta không cam lòng, không cam lòng!”Trên má có một dòng nước nóng, theo khóe mắt chậm rãi chảy qua lỗ Vân Hoan nghi ngờ bản thân mình đang làm ác mộng, đang muốn xoay người để bản thân thoát khỏi bóng đè, nhưng nàng phát hiện tay chân của mình đều mất khí lực, nàng dùng hết toàn lực cố gắng mở mắt ngoài giọt mưa tí tách rơi xuống, cùng tiếng mưa rơi trong mộng nối thành một khung cảnh, Hướng Vân Hoan không tự chủ được rùng mình một cái, trong nháy mắt có chút choáng váng khiến nàng cảm thấy không khỏe, nàng nhịn không được lật người, quay ra cạnh giường nôn khan hai tiếng, đến khi đứng dậy, lúc cảm thấy không đúng thì nam tử trong ác mộng truyền đến một tiếng mừng rỡ “Cẩm Nhi!”“Ngọc Lang.” Ngoài cửa sổ vang lên tiếng trả lời, tuy mang theo chút nghẹn ngào cùng kích động, nhưng cuối cùng vẫn là tê dại khiến trên người Hướng Vân Hoan cũng nổi lên một tầng da gà, “Ngọc Lang, nếu để ta gả cho bệnh lao Tống gia kia, ta chết cùng không sợ, ta chỉ sợ ta phụ chàng.”Nàng kia chắc là giả vờ rơi hai giọt nước mắt, nhưng cũng khiến nam tử kia thổn thức một phen, tiếng hít thở nhợt nhạt của hai người thật sâu truyền vào trong tai Hướng Vân Hoan, làm trong lòng Hướng Vân Hoan không khỏi cảm thấy ghê tởm, cúi đầu lại thêm một trận nôn đến khi thần trí Hướng Vân Hoan dần dần thanh tỉnh, trong lòng trào lên một cỗ bi thương, tiếp theo là không tiếng động cười lại.... Nàng sống lại vào ngày bọn họ tính kế ấy, mưa cũng lớn như vậy, nàng ở nhà sốt ruột, còn tưởng chỉ sợ bỏ lỡ cuộc hẹn với Ôn Ngọc đó, Hướng Vân Cẩm đến nói như thế nào nhỉ?“Hoan nhi, ta là tỷ tỷ ruột của muội, tự nhiên nên vì muội suy nghĩ.”Đáng tiếc ngày đó, nàng còn đối với Hướng Vân Cẩm thiên ân vạn tạ, nhưng đến cùng tất cả đều là nàng ta đã tính kế tốt. Giả ý giúp nàng giấu diếm phu nhân, dẫn nàng ra cửa, cuối cùng đánh mê nàng, cho Hướng Vân Cẩm và Ôn Ngọc Lương có cơ hội trù tính. Nàng lúc đó thật khờ, khi tỉnh lại, Hướng Vân Cẩm nói thân mình nàng không tốt, chỉ ngất đi còn tin!”Buồn cười, thật buồn Vân Hoan chống tay lên cửa, đầu ngón tay đã sớm trở nên trắng một lúc lâu, nàng nghe thấy Hướng Vân Cẩm khẽ nói một tiếng, gắt giọng “Ngọc Lang, sao chàng nóng vội vậy.”“Cẩm Nhi, ta nhớ nàng rồi...” Giọng của nam tử hơi khàn khàn, sau khi hít một hơi thật sâu, mới trầm trầm nói “Chỗ cô...”“Chàng giúp ta việc lớn như vậy, mẫu thân cảm kích còn không kịp. Nếu chuyện này có thể thành, ta tự nhiên là của chàng.”“Vậy thì được. Chính là...” Nam tử ngừng lại một chút, chần chờ nói “Hôm nay ta ở trên đường nghe người ta nói, bệnh lao tử Tống gia kia chỉ còn sống được mấy ngày nữa thôi hả?”“Sao? Chàng luyến tiếc?” Giọng của nữ tử mới vừa rồi còn hờn dỗi lập tức chuyển sang sắc bén, “Nàng một lòng gửi gắm cho chàng, chàng cũng giao phó thật tình hay sao? Ngọc Lang, không phải là chàng cùng nàng ta diễn giả thành thật đấy chứ? Được được, nếu chàng không đành lòng, chàng để ta gả cho bệnh lao tử kia, để ngày mai ta lập tức trở thành quả phụ!”“Không không không...” Nam tử kia còn muốn giải thích, nữ tử tăng thêm giọng điệu, nhéo cổ họng vờ nức nở nói “Chàng nhẫn tâm, ta liền xong rồi... Quy củ ở Ung Châu không phải là chàng không biết.... Trước đó vài ngày ta còn nghe nói, quả phụ Trương gia muốn tái giá, rốt cuộc ngay cả mạng đều bị đánh ra ngoài, cuối cùng tái giá không thành, lại rơi vào tội danh bẩn thỉu không ở yên trong nhà’, Trưởng tộc Trương gia dưới cơn giận dữ, dẫn người trong tộc tươi sống đánh chết nàng ta! Tống gia gia phong nghiêm cẩn, nếu ta gả vào, cả đời này đừng nghĩ tái giá cho chàng... Ngọc Lang, sao chàng nhẫn tâm như thế!”Mấy chữ cuối cùng thật sự là đầy nhịp điệu, nhưng Hướng Vân Hoan thật muốn tát nàng ta một kiếp trước Hướng Vân Cẩm quả thật không thành quả phụ, nhưng Hướng Vân Hoan nàng chân trước vừa vào Tống phủ, còn chưa làm lễ xong, phu quân của nàng đã đi gặp Phật tổ! Ngày đó nàng trôi qua thế nào?Hướng Vân Hoan nhắm mắt lại, nhớ đến lúc đó nàng mặc hỉ phục xấu hổ đứng ở cửa Tống phủ, một lúc lâu sau mới được người dẫn đến phòng khách. Vốn nàng thật sự cho rằng, có lẽ nàng có thể cứ như vậy thuận lợi trở về Hướng cuối cùng thì sao?Ngày thân phận thay gả của nàng bị vạch trần, Tống gia nổi giận đùng đùng dẫn nàng trở lại Hướng phủ, tức giận nói Hướng phủ đưa hàng giả, lại ám chỉ bát tự của nàng cứng rắn, khắc chết Đại thiếu gia Tống gia!Ngày đó, Hướng Vân Cẩm lê hoa vũ đái khóc kể, nói Hướng Vân Hoan bụng dạ khó lường, ham Tống phủ vinh hoa, trù tính trộm giá y của nàng ta, trèo lên kiệu hoa, cứ thế hại Đại thiếu gia Tống gia, tổn hại tình nghĩa nhiều năm của hai người đều nói Hướng Vân Cẩm là nữ nhi đẹp mắt nhất Hướng gia, nàng ta thục nữ, nàng ta nhu nhược, nàng ta đi lên hai bước cũng phải thở gấp hai hơi, nghỉ ngơi hai lần. Một câu nói của nàng ta, nặng tựa ngàn bị đuổi ra khỏi nhà, nàng thân không một xu, nếu không phải trong lòng nàng còn có phẫn nộ, nàng đã sớm chết ở đầu đường...Cũng may, ông trời còn có mắt! Để đời trước trước khi nàng chết, giúp bản thân thắng trở về được tất cả!Một đời trước, bộ dáng đôi nam nữ này quỳ gối trước mặt mình khóc lóc nức nở, nàng nhớ đến cảm giác giả hận, nhưng đến cùng, giải được mối hận nhất thời, nhưng khó giải được nguyện vọng cả lẽ, ông trời cũng muốn để nàng tránh được nửa đời sau đau khổ, cho nên để cô sống thêm một đời?Hướng Vân Hoan một lần nữa lau khô nước mắt. Nhìn về phía ngoài cửa, thấy bóng của hai người ngoài cửa dần dần đến gần, Vân Hoan im lặng một lúc, sau đó vội vàng nằm về trên giường. Một lát sau, Vân Hoan cảm thấy cửa phòng được mở ra, có người bước nhanh đi về phía chiếc là Hướng Vân Cẩm lấy móng tay chọc mặt nàng, Hướng Vân Hoan ăn đau trong lòng thầm mắng hai câu súc sinh. Hướng Vân Cẩm cũng nhất quyết không tha, mnag theo chút cuồng loạn ghen tuông nói “Không phải là chàng thích gương mặt hồ ly tinh này đấy chứ?”“Cẩm Nhi!” Vân Hoan cảm thấy ghê tởm, Ôn Ngọc Lương lại trầm giọng nói “Ta chỉ thích nàng, sao nàng có thể vũ nhục tâm ý của ta với nàng. Nếu không phải vì nàng, sao ta có thể tận lực tiếp cận nàng ta, nếu không phải vì nàng, ta cần gì phải dỗ nàng ta? Nếu nàng không thích nhìn, ta đây từ nay về sau không gặp nàng ta nữa là được. Chuyện lừa nàng ta xuất giá thay nàng, ta không xen vào nữa!”“Chàng dám!” Hướng Vân Cẩm cao giọng, mắt thấy Ôn Ngọc Lương thật sự nổi giận, nàng ta mềm giọng nói “Ngọc Lương, chàng đừng tức giận, ta chỉ là..... Ta chỉ quá khẩn trương thôi. Nếu chàng không giúp ta, được, ta đi gả cho bệnh lao tử kia, vĩnh viễn cũng không gặp chàng...”Giọng nghẹn ngào, trái tim Ôn Ngọc Lương cũng mềm nhũn, ôm Hướng Vân Cẩm vào trong ngực, khuyên nhủ “Ta sẽ không để nàng gả cho người khác, Cẩm nhi.”“Chàng nhớ đó.” Hướng Vân Cẩm dặn dò, đôi tay kia cũng không thành thật xoa lưng Ôn Ngọc Lương, trên người Ôn Ngọc Lương từ từ nóng lên, hô hấp cũng có chút thở gấp, mắt thấy trong Noãn các này không còn giường, tâm tư nổi lên, nửa xô nửa đẩy dẫn Hướng Vân Cẩm vào bên trong, giơ chân lên két’ một tiếng đóng cửa phòng dần dần vang lên tiếng thở gấp, Hướng Vân Hoan chậm rãi mở mắt ra, trong phòng Hướng Vân Cẩm không quên cảnh giác nói “Ngọc lang chàng nói nhỏ chút, Hoan nhi còn ở bên ngoài.”“Không sợ, nàng ta uống thuốc rồi, thế nào cũng phải nửa giờ sau mới tỉnh, ưm...”Hướng Vân Hoan đứng dậy đứng một lúc, nghe hai người dần dần quên mình, cuối cùng nhẹ chân nhẹ tay ra cửa. Ngoài phòng hạt mưa dần nhỏ, trong phòng cũng là vừa mới bắt này, bọn họ đang ở phía đông nam của Hướng phủ, chỗ kia vốn là Hành Vu uyển chỗ ở của Vương thị mẹ ruột Hướng Vân Hoan. Sau khi Vương thị mất, chỗ kia dần dần không có người, chỉ có Hướng Vân Hoan rảnh rỗi thì dọn sau này, phụ thân mang Tô thị về phủ, phù chính bà ta, Tô thị không thích nghe người khác nhắc đến Vương thị, càng thêm hạn ché Hướng Vân Hoan đến Hành Vu uyển, thường xuyên như vậy, chỗ này liền triệt để hoang này, Hướng Vân Hoan quay đầu nhìn Hành Vu uyển, dưới bầu trời màu xám, Hành Vu uyển hiện ra có chút yên tĩnh quỷ phù hộ ta một đời này không bị tiện nhân bắt nạt, ta muốn bọn họ nợ của ta, phải từng chút trả lại cho ở của Hướng Vân Hoan chỗ này cũng không xa, nàng đi chưa được hai bước, bọn hạ nhân mấy ngày trước còn có chút lười nhác cũng ào ào đi ra. Mấy tiểu nha hoàn tránh dưới mái hiên ríu rít nói chuyện, trong đó có một tiểu cô nương vóc dáng không cao, trên mặt cũng mang theo nhiều chấm tàn nhang, lúc này đang hoa tay múa chân, nhìn vẻ mặt ngược lại rất là sốt ruột.“Đó là mèo đen của ta, tên Hắc Tử, cái đầu cũng không to, rất lanh lợi. Sáng sớm lại chạy không có, các ngươi thấy nó sao?” Tiểu cô nương khoa tay múa chân một hồi lâu, mấy nha hoàn chỉ xem như coi náo nhiệt, nghe xong hi hi ha ha nghị luận.“Chẳng lẽ là chạy mất rồi?”“Có phải chạy theo mèo hoang không. Đây là mùa xuân, mèo chịu không nổi.”“A, Thạch Lựu tỷ tỷ thật sự là không xấu hổ, cái gì cũng dám nói ra ngoài.”“Mèo thôi mà, cái này thì có cái gì mà xấu hổ?”Mấy người líu ríu, hồn nhiên không thèm để ý tiểu cô nương mặt đã nén đến đỏ bừng.“Hắc tử của ta là mèo đực, sẽ không xằng bậy...” Dù rằng nàng cực lực giải thích, nhưng giọng nói nhỏ bé này, vẫn biến mất trong thanh âm của đám cùng nàng buông tha cho, yếu thế nói một câu “ Ta lại đi tìm xem.”Đây là thứ muội Hướng Vân Yến đã từng không có cảm giác tồn tại trong mắt nàng, nàng chưa bao giờ chú ý đến muội ấy một tí tẹo nào, nhưng hôm nay xem ra, muội ấy là một tiểu thư, nhưng ở trong một đám nha hoàn cũng có vẻ hèn mọn như nhi, đây là Yến nhi một đời trước vì nàng mà chết...Trong mắt Hướng Vân Hoan xẹt qua một tia kích động, khi hoàn hồn lại thì đã đến gần bên người Hướng Vân Yến, kéo lấy tay Hướng Vân đám người đang chít chít lập tức dừng lại, một lát sau, đám người luống cuống tay chân thi lễ, cao thấp nối tiếp gọi Nhị tiểu thư’, ngay cả Hướng Vân Yến cũng lắp bắp kinh hãi, ngơ ngác nhìn nàng nắm tay chính mình, thất thanh nói “Nhị tỷ, tỷ, sao tỷ lại ở đây?”Hướng Vân Hoan cười với Hướng Vân Yến, sau đó nàng trầm mặt nhìn đám nha hoàn kia, một câu vô nghĩa cũng không, “Trong hôm nay nếu không tìm được mèo của Tam tiểu thư về, các ngươi cũng đừng trở lại!”Một đời trước bản thân quá mức kiêu ngạo ngang ngược, mới có thể khiến bản thân lâm vào hiểm cảnh. Mặc dù như thế, nhưng lúc này nàng vẫn muốn kiêu ngạo một người lại thêm một trận rối ren, giống như ruồi bọ không đầu tản ra chung quanh, Hướng Vân Hoan đột nhiên cất cao âm điệu, “Con mèo kia hình như luôn thích chạy về phía Hành Vân uyển, các ngươi chạy về phía đó tìm trước đi. Tìm từng tấc một cho ta!”Thương tổn nàng, nàng nhất định hoàn trả gấp trăm lại, cũng thế. Nụ cười bên môi Hướng Vân Hoan dần dần loan ra...

cuoc song mi vi cua tieu nuong tu